
Ái luyến Truyện ngắn của Lý Lan Tôi quen một người tình cờ trong một đợt sinh hoạt hè hay công tác hè lúc còn là sinh viên, khoảng 1976-1780. Giai đoạn đó trong đời tôi có thể tóm tắt trong một từ đói. Nhà bạn này gần cái chùa nhỏ, thường qua “ăn chùa”. Nên tôi nghe bạn rủ đi “ăn chùa” cũng ráng đạp xe theo, qua một cái đò, rồi đạp xe quanh co một hồi nữa. Bây giờ tôi không nhớ chính xác địa chỉ, chỉ nhớ chắc chắn có qua đò, vì lần đầu tiên đi đò, lóng ngóng với chiếc xe đạp, đứng ngồi gì cũng không yên, sợ tới chóng mặt ói mữa, người lái đò bực lắm. Chùa theo như tôi nhớ chỉ là một gian nhà nhỏ ngăn đôi, phiá trước có bàn thờ Phật ở giữa. Phiá sau hình như là chỗ ở của một ni sư, tôi không hề vào bên trong nên không biết như thế nào. Phía sau chuà có một gian nhà nhỏ hơn được che thêm mái thấp hai bên và phần nối với chùa cũng được che ...