16.4.14

xuân đang dậy thì


Ở đây tháng tư xuân dậy thì.
Sáng mây trưa nắng đêm vật vả
gió chuyển lung tung mưa rỉ rả
và hoa cứ nở cỏ cứ xanh.
Những con mắt nước trên hoa lá long lanh
cố nhìn thấu chiêm bao tôi không nhớ nữa.
Đóa trà mi trên cành động cựa
ướt ngợp tình yêu ban mai của tôi
không quay lại đâu dòng nước đang trôi.
Tôi đục vách lòng mình cho gió vào ra thông thoáng
em sẽ đổi thay nhanh thành mùa hè lóa nắng
hoa lúc đó đã tàn và cỏ là nỗi đớn đau

hai tuần một lần dưới cỗ máy cắt kêu xoành xoạch. 


10.4.14

tulip

Lúc này là lúc hoa đẹp nhứt


trong nụ hoa hàm chứa bao nhiêu trông mong chờ đợi khát khao hy vọng có lẽ cả băn khoăn nghi ngại nữa 


những đóa hoa này rất hiền, âm thầm ẩn mình trong đất, lặng lẽ nảy lộc đâm chồi, và đánh cuộc với thời tiết dở hơi của tháng tư, nở và tàn trong bữa mưa bữa nắng 



30.3.14

cõi khùng

Ngày ngày quanh tôi là những đời thường
những chốn cũ mòn
những mặt bơ phờ
bật dậy sớm hăm hở lao vào cuộc đua hàng ngày 
đến chỗ không đâu
đến chỗ không đâu 
nước mắt trào mờ cả tròng kiếng
không biểu lộ điều gì
không biểu lộ điều gì 
vùi đầu tôi muốn dìm chết nỗi buồn 
đâu có ngày mai
đâu có ngày mai 
và tôi thấy sao mà nhảm, sao mà buồn 
chiêm bao hay nhứt tôi từng mơ là giấc mơ tôi đang chết
khó nói cho ai hiểu được, mà tôi cũng không kham nỗi
khi người ta chạy vòng vòng nhân gian rất rất giống 
cõi khùng
cõi khùng
kìa bầy trẻ thơ mong chờ ngày hạnh phúc hân hoan 
sinh nhật vui vầy
sinh nhật vui vầy
làm cho tôi tin mọi đứa bé đều nên
ngồi yên và nghe lời
ngồi yên và nghe lời
đi vô trường học và tôi lo lắng băn khoăn
không ai biết mình 
không ai hiểu mình
dạ thưa thầy nói bài học của tôi là gì 
ánh mắt xuyên qua tôi
cái nhìn trớt quớt 
và tôi thấy sao mà nhảm, sao mà buồn 
chiêm bao hay nhứt tôi từng mơ là giấc mơ tôi đang chết
khó nói cho ai hiểu được, mà tôi cũng không kham nỗi
khi người ta chạy vòng vòng nhân gian rất rất giống 
cõi khùng
cõi khùng
banh cõi mày ra
cõi khùng
(dịch lời bài hát Mad World của Gary Jules - 

https://www.youtube.com/watch?v=4N3N1MlvVc4 )

26.3.14

về giáo dục

(hình chụp lúc đi dạo, không liên quan đến bài điểm báo)




Bài báo trên nytimes.com hôm qua: Cựu hiệu trưởng đại học Yale, Richard C. Levin, sẽ trở thành giám đốc điều hành Coursera.com, một nguồn cung cấp các khóa học trực tuyến. Thông tin này đủ để giật tít và làm thành bài  trên một tờ báo lớn.




Tất nhiên tôi chú ý vì từ 2 năm nay tôi đã lẵng nhẵng theo những khóa học này, từ những khóa đầu tiên có tính thí nghiệm đến những khóa gần đây nhứt với nhiều cải tiến. Những ai quan tâm đến tương lai hay xu hướng giáo dục cũng sẽ chú ý và đánh dấu sự kiện này: Một nhà giáo dục xuất sắc đã từ bỏ một đại học chính thống cổ điển lừng lẫy tiếng tăm để làm việc cho một … cái không phải đại học hay học viện, hàn lâm viện, ( cousera.com không tự gọi mình là cái gì cả, nhà báo dùng chữ  provider of online academic courses ở đầu bài , cuối bài thì dùng venture, liên doanh, mặc dù những người sáng lập và đầu tư chưa định thời gian chính thức ra mắt công ty.)



Trong 2 năm qua, Coursera đã đưa lên mạng 631 khóa học của các giáo sư thuộc 108 đại học ở 19 nước và có hơn 7 triệu người theo học (theo số liệu trên coursera.com truy cập lúc 10:00pm hôm nay). Bài báo của nytimes.com cho biết chỉ có 15%  học viên là sinh viên hiện theo học các trường đại học, đại đa số còn lại là người trên 30 tuổi, học để bổ sung kiến thức và kỷ năng cho nghề nghiệp, hoặc học cho biết.




Tất cả các khóa học đều không đòi hỏi bất kỳ điều kiện gì nơi người học: chỉ cần một địa chỉ email để liên lạc và lập một account. Một số khóa dành cho học viên sự lựa chọn: học miễn phí, hoặc đóng khoảng 100 đô để lấy chứng chỉ. Hiện nay các khóa coursera đã đủ phong phú để xếp những chuỗi khóa học theo ngành nghề hay chuyên môn để học viên theo học đủ các khóa này sẽ có bằng cấp chứng nhận trình độ và năng lực chuyên môn trong ngành nghề đó. Và học phí chỉ khoảng 250 đô đến 500 đô.



Tôi cũng chú ý một thông tin  nữa trong bài báo là số lượng học viên đông nhứt của Coursera là ở Mỹ, đông hàng thứ nhì là học viên ở Trung quốc.  Hướng tới của Coursera là phát triển mạnh thêm các khóa học Coursera ở Trung quốc. 



24.3.14

Lời thưa với người đọc

(in trong quyển sách mới xuất bản "Từ Dòn Mé Sán đến ... " )





Bạn đọc thân mến,
Tôi tập hợp những bài viết rời rạc này in thành sách để giữ một lời hứa. Lúc cao hứng tôi hứa đại, sẽ có bản thảo vào cuối năm! Trước cuối năm thì ba tôi bị tai nạn rồi kéo theo bệnh tật rồi qua đời. Một cái cuối năm qua, hai cái cuối năm qua, tôi còn chưa hết ngơ ngác là mình đã mồ côi cha.
Phần lớn những bài này tôi viết để đăng báo kiếm tiền cho ba tôi vui. Những năm cuối đời ba tôi được hai em tôi chăm sóc chu đáo, không thiếu thốn gì cả. Tôi đi lấy chồng xa khiến ông buồn. Những món quà mang về từ phương xa không làm ông vui. Bánh kẹo ông  đem cho, đồ đạc nhét vô góc nhà không dùng tới, áo quần cất trong rương, dặn em tôi khi ông mất thì đem chôn. Duy một điều, em tôi nói, có người đem báo biếu và nhuận bút tới nhà là ba vui.
Ba tôi không biết chữ Việt, chỉ đọc được tên tôi. Cầm tờ báo lên, ông kiếm thấy cái tên tôi thì vui vẻ nói tôi viết văn “có tiếng”, báo có đăng bài! Nhuận bút dù nhiều dù ít, đối với ba tôi đều quí. Nhứt là khi người của tòa soạn đem tiền đến tận nhà giao cho ba hay em tôi.  Nên dù ở đâu, trong tình huống thế nào, tôi cũng đã kiên trì viết mỗi tuần ít nhứt một bài báo, để ba tôi có chút niềm vui tuổi già.
Tôi không viết cho ba tôi, biết là ông không bao giờ đọc. Tôi viết những gì “ở đây, bây giờ”, đụng đâu viết đó, đi đâu viết đó, nghĩ gì viết đó. Khi gom lại những bài viết trong mấy năm cuối còn cha, tôi đếm hơn hai trăm ngàn chữ. Thiệt tình, đọc lại nhiều lần tôi giựt mình là chính mình đã viết những câu này, những đoạn này. Không phải vì hay quá hay dở quá, có lẽ là cái cảm xúc khi viết đã qua, mình đọc lại như đọc một người khác. Hoặc thế gian này đã thay đổi khi cha tôi không còn nữa. Hoặc bản thân tôi không còn như xưa.  

Từ khi cha tôi mất đến nay tôi thôi viết bài đăng báo. Bạn bè bên các báo vẫn rủ rê nhắc bài. Nhưng người duy nhứt thực sự vui mừng khi tôi có bài đăng báo không còn nữa, tôi chưa thể vượt qua cái ải tâm lý này. Trước đây thỉnh thoảng tôi cũng tự hỏi: viết làm gì, rồi vẫn viết, vì một động cơ nhỏ nhoi như để cho ba vui cũng là một động cơ.
Có thể sau này tôi lại viết bài đăng báo, vì một động cơ khác, hoặc vì  viết đã thành thói quen. Tôi không biết tôi sẽ viết gì và như thế nào. Cũng có thể  không bao giờ.
Quyển sách này chỉ để làm tròn một lời hứa. Tôi chọn ngẫu nhiên một số bài cho vừa vặn bề dày một quyển sách trung bình, cỡ hai ba trăm trang. Tôi bỏ đầu bài đi, có chỗ cắt cả đoạn mở đầu, có chỗ bỏ khúc đuôi, vì từng bài đăng báo khác nhau khi gom lại có khi trùng lập, có khi lại chỏi lỏi nhau. Tôi cố gắng xếp chúng vô một trật tự nào đó để cho “cuốn sách” có một mạch hay tuyến chính  dẫn dắt độc giả. Cuối cùng, tôi vẫn không thấy chúng có một trật tự hay tuyến mạch gì cả, và nhiều đoạn vẫn còn chỏi lỏi nhau hoặc trùng lập. Biết làm sao bây giờ, đó là cái tôi đã viết, cái quá khứ tôi đã sống, cái tâm tư tôi đã trải. Tôi không cách nào quay lại để thay đổi gì cả.

Nên đây chỉ là những đoạn văn rời rạc nối nhau bằng ba cái chấm thế vào những chữ đã bị bôi đi. Bạn cứ giở quyển sách ra đọc từ bất cứ chỗ nào cũng được. Nếu bạn đã từng đọc rồi, trên báo hay trên blog của tôi, thì không nhứt thiết phải đọc lại. Nếu bạn chưa từng đọc tôi và không  muốn đọc thì cũng không hề gì. Tôi vẫn cám ơn bạn, người đọc tôi và người không đọc tôi. 

22.3.14

rau xuân

Sáng nay thức dậy thấy nắng ngoài cửa sổ. Mở máy xem tin thời tiết thấy thông báo mùa xuân chính thức bắt đầu.

 Ra vườn hái được một rỗ rau tập tàng đầu mùa, làm spring salad.


Chủ yếu là lettuce trồng  trong hộp kiếng gọi là coldframe.


Mache chịu lạnh giỏi mọc ngoài trời

Kale cũng gan lỳ, tuy sau mỗi đợt lạnh bị chết một mớ, đến giờ cây nào sống đều được phong cải anh hùng.

Lá kale non thì trộn salad ăn sống, lá kale già xào tỏi thì mềm, ngọt, ngon vô cùng.

Nhưng anh hùng chịu rét số một là leek, lạnh cỡ nào cũng sống nhăn. Thậm chí khoái lạnh nữa. Nắng nóng một tý là hăm trổ bông.

Trong lúc dọn vườn để chuẩn bị gieo trồng mùa mới thì bới lên được một mớ cũ của mùa thu rồi còn sót trong đất. Thu sang mình thường trải một lớp rơm lên vườn. Sang xuân thường thấy nhú lên mầm non của những củ nằm mai phục trong đất suốt mùa đông: khoai tây, củ dền, củ cải... Mấy thằng cà rốt và turnip này bị côn trùng hay gì đó ăn hại nên coi bụi đời quá. Nhưng ăn ngon. Nhứt là trong lúc đông tàn, chưa có nhiều thứ rau củ tươi để mà kén chọn.

Thiệt tình, công mình trồng, nhưng phải mang ơn trời đất: thời tiết mà khô hạn hay bão tuyết liên miên như chỗ khác thì giờ này dễ gì thu hái được cái  gì trong vườn mà để lên bàn ăn.

10.3.14

bìa sách mới