29.9.14

Không ngủ được ăn bánh hẹ

Gần nửa đêm, nằm xoay đầu hướng bắc rồi xoay chân về hướng nam rồi xoay qua hướng tây rồi quay đầu lại hướng đông. Vẫn không ngủ được. Tức quá bèn vô bếp kiếm cái gì ăn (cho cái bụng no, máu dồn về bao tử, cái đầu thiếu máu u mê bớt suy nghĩ cho dễ ngủ).
Mà tủ lạnh không có gì ăn hết! Ngoại trừ một bó hẹ hái ngoài vườn hồi chiều, chưa biết để làm gì. Google ra món pajeon của Hàn quốc,  nhớ lúc đi lêu bêu bên đó có thấy mà chưa thử. Dân mấy xứ lạnh lạnh như Hàn quốc, Trung quốc ưa ăn hẹ có lẽ bởi vì thứ đồ quỷ này mọc như cỏ, trồng một lần chúng mọc riết, cắt sát gốc xong ba bảy hăm mốt ngày lại mọc lên xanh mướt, một năm có thể cắt ăn năm bảy hiệp. Nhà nào có một thẻo đất chừng một mét vuông trồng hẹ thì khỏi lo đói: cứ cắt hẹ trộn với bất cứ thứ gì cũng ăn no bụng.
Bèn nổi lửa lên. Công thức có thay đổi chút đỉnh so với tình hình thực tế như sau: thường thấy ghi flour khơi khơi thì hiểu là bột mì, vét cả nhà chỉ còn chừng ½ chén, bèn lấy ½ bột há cảo trộn vô, và dùng một cái trứng thôi. Hẹ thì xắt nhuyễn kiểu xắt hành lá chứ không xắt khúc. Trộn hết nguyên liệu vô tô, pha nước sền sệt, rồi đổ hết vô chảo, chiên một hồi được cái bánh hẹ như vầy:

Nứơc chấm được pha chế theo khẩu vị riêng, gồm 1 muỗng nước tương + 1 muỗng tương ớt + 1 muỗng giấm táo + 1 muỗng đường. Thấy hơi đặc nên rót thêm chút nước, không chắc bao nhiêu, vừa rót vừa khúây, thấy loãng loãng sệt sệt, nếm vừa miệng là được.

Ăn sạch bách luôn. Để coi giờ ngủ được không?

18.7.14

Cầu đi bộ số 9


Nếu người ta đặt tên cầu theo số thứ tự, bắt đầu từ số 1, thì có lẽ có ít nhứt 9 cái cầu đi bộ bắc ngang kênh Tàu Hủ, hay kênh rạch đâu đó trong thành phố. Tôi ước chừng vậy, chứ thiệt tình chỉ mới biết có một cái gần nhà mình, quen gọi là cầu chợ Hòa Bình, nhờ coi cái hình chụp mới thấy nó đeo bảng tên chính thức là "cầu đi bộ số 9".

Chắc là người thiết kế đặt cầu ở đây để tiện cho dân chúng bên kia bờ kênh đi chợ Hòa Bình bên này bờ kênh. Nhưng mấy người lớn tuổi hoặc rảnh rỗi đi lại trên cầu để tập thể dục, hay ngắm cảnh nghía người. ở đây văn hóa học đòi trưởng giả chưa lấn át văn hóa bình dân. Song song với những người mặc đồ thể thao đeo máy đếm nhịp chân là những người đi dép nhựa mặc đồ bộ, hoặc quần nọ xọ áo kia. ở đây mình cứ là mình, nghĩa là không cần là ai cả.

Ba bốn năm trước, hồi mới xây, cầu trống trơn, sáng sớm đi qua đi lại trên cầu, nhìn chung quanh nhà lầu chưa cao lắm, mặt trời mọc trên đường chân trời vừa có cây có nước vừa có nhà cửa xe cộ, coi hay lắm. Nay cầu đã thành một thẻo vườn treo vắt qua dòng nước tuy đen thui nhưng mỗi khi nước lớn cũng có lục bình trôi lững thững. Bên chân cầu mấy thứ hoa cỏ quen thuộc của tuổi thơ tôi đã bén rễ và đang nở hoa. Nguyệt quế, dâm bụt, lài, dong, bông giấy, dạ lý hương...






17.7.14

nói hay viết?

Chuyện ngày hôm qua như vầy: Nguyên, Lương, Thảo, Hà tới nhà chơi, em mình mua một con vịt quay để "ăn sinh nhựt" chị. Mình kể chuyện hôm kia mình không đỡ nỗi cái túi xách tay để vô ngăn hành lý trên máy bay, một người đàn ông cỡ ba mươi hay băm mấy nói tiếng Việt: "Bác để cháu giúp". Gọn ơ. Mình mừng quá nói "Cám ơn em." Lúc ngồi xuống mình ỏn ẻn nói thêm: "đừng kêu tui bằng bác, tui mới năm bảy hè" Người đàn ông đó cười: "Dạ, má cháu nay năm mươi tuổi ."  Lương nói: "Vậy là tử tế. Chứ tao thì chúng kêu là bà là cụ lâu rồi." Lẽ nào? Lương chỉ hơn mình một tuổi. Nguyên nói: "Thì em cũng đã thành bà nội mấy năm nay." Mà sao trong đầu mình Thanh Nguyên vẫn là một cô bé làm thơ mười sáu mười bảy tuổi. Như mình vẫn nghĩ về Thảo như "hoa hàm tiếu" của thưở là sinh viên trường Mỹ thuật. Nó với Hà nhìn mình bằng ánh mắt trìu mến cảm thông như khi nói về người mẹ tám mươi tuổi của Hà.
 Mình đành công khai thừaa nhận cái sự già này để thôi ảo tưởng nữa khi nghe người này người nọ bãi  buôi rằng trông mình còn trẻ lắm, làn da "baby", tóc bạc tại không chịu nhuộm, dáng còn "nhon" lắm ... hoặc trông mình vẫn như xưa. ( Mà xưa là hồi nào?)
Bạn về rồi em mình hỏi sao mình nói nhiều quá?
Vậy ư ! Mình chống chế là ở bển đâu có ai để nói chuyện, về đây gặp bạn vui quá.
Nửa đêm thức dậy, ngó đồng hồ trên tường, nghĩ mình đã chính thức bước sang tuổi năm mươi tám. Nhớ lại chuyện mình bô lô boa loa hôm qua.  đa ngôn đa quá. Bạn bè ba bốn chục năm biết mình quá, chịu đựng mình giỏi, như em mình. Nhưng mình cũng tự thấy ngượng. Cũng nên tự sửa tánh. ủa mà tánh mình hồi xưa đâu có nói dữ vậy? Em mình nhớ hồi xưa có khi cả ngày mình không nói gì với ai, thậm chí có việc nó phải hỏi mình gì đó mình chỉ ậm ừ hay gắt gỏng. Nó nói là hồi đó mình tối ngày cặm cụi viết.
Thì ra từ hồi mình quyết định không viết nữa, mình quay ra hành hạ cái lỗ tai của những người thân !
Bây giờ làm sao ?
đa ngôn đa quá, nhưng bút sa gà chết.
Trằn trọc trăn trở hoài. Gà trong xóm bắt đầu gáy. Con này cất tiếng con kia gáy theo. Nghe rân rân cả xóm, ong ong cái đầu mình. Mới nghĩ là cái lỗ tai càng già càng kém chịu đựng, thậm chí những âm thanh quen thuộc, như tiếng chị em càm ràm buổi chiều hôm, tiếng gà trong xóm gáy lúc ba giờ rưởi sáng, cũng khiến ... tăng huyết áp. Bèn quyết định ( lại ): viết ( lại. )
Thà mình viết ra, ai muốn đọc thì đọc, không đọc thì thôi, gà chết kệ gà. Chứ mình cứ nhè em mình , bạn thân mình mà bắt nghe mình lải nhải hoài thì tội nghiệp những con người ( ít ỏi ) đó vì mình mà khổ.
Dù sao thì cũng nên nói rõ vậy, để người khác tự chọn: đọc hay không đọc .



19.4.14

Giã biệt facebook

Hết ngày 20 tháng 4, 2014, tôi sẽ deactivate trang facebook Hoa Lan.
Cám ơn những người đã kết bạn với tôi nơi đây, đã chia sẻ hình ảnh, thông tin, đã chuyện trò cùng tôi trong thời gian qua.
Có thể thỉnh thoảng tôi vẫn viết ở  http://lylan.blogspot.com/
Nếu không thấy tôi blog ở đó thì có thể tôi đang viết thứ khác.
Hoặc đang ngắm hoa ngoài vườn.
Mong mọi người an vui.
Lý Lan.

18.4.14

Cám ơn

Tôi đã vào được facebook Hoa Lan và đổi password. Cám ơn những người đã báo tin, chỉ cách và giúp đỡ tôi. Có mấy cái mạng với blog này để chơi cũng hay. Tôi đã nghỉ chơi cả năm, hỗm nay mới quay lại là bị hack, hơi cụt hứng. Vài bữa nữa tôi sẽ đóng cái facebook Hoa Lan lại. Cố thủ ở cái blog này thôi. Hoa nở như vầy mà ôm cái máy đánh vật với những kẻ mạo danh chẳng uổng phí ngày xuân ư?






17.4.14

không phải tôi

Hôm qua nhằm lúc trời xuân Bellingham mưa rỉ rả, tôi ngồi nhà tám với thiên hạ. Có một người xưng là Tuyết nhưng tôi không nhớ là ai, người đó nói có chụp hình chung với tôi ở Bellingham, cho tôi cái link để xem hình. Tôi  theo link đó vào một trang, được yêu cầu đăng nhập bằng facebook và điền password. Thế là tôi mắc bẫy. Sau khi dẹp máy đi ngủ, sáng nay tôi không vào trang facebook của tôi được nữa và được bạn Đăng Trình báo cho biết là facebook của tôi đã bi hack, kẻ nào đó đang mạo danh Hoa Lan để lừa người khác.
Mong bạn bè cẩn thận, Hoa Lan đó không phải là tôi.
Ai có kinh nghiệm về việc này xin giúp đỡ. Chân thành cám ơn.
Lý Lan.

16.4.14

xuân đang dậy thì


Ở đây tháng tư xuân dậy thì.
Sáng mây trưa nắng đêm vật vả
gió chuyển lung tung mưa rỉ rả
và hoa cứ nở cỏ cứ xanh.
Những con mắt nước trên hoa lá long lanh
cố nhìn thấu chiêm bao tôi không nhớ nữa.
Đóa trà mi trên cành động cựa
ướt ngợp tình yêu ban mai của tôi
không quay lại đâu dòng nước đang trôi.
Tôi đục vách lòng mình cho gió vào ra thông thoáng
em sẽ đổi thay nhanh thành mùa hè lóa nắng
hoa lúc đó đã tàn và cỏ là nỗi đớn đau

hai tuần một lần dưới cỗ máy cắt kêu xoành xoạch.