Bài đăng

Khi tôi sáu mươi tư

Hình ảnh
 Vợ chồng cưới nhau hai chục năm, hình như chưa lần nào ở cạnh nhau liên tục hai năm. Năm nào mình cũng về Việt Nam dăm ba tháng, anh có đi cùng thì cũng ở chơi vài tuần rồi trở về Mỹ. Nhưng thời gian vợ chồng xa nhau liên tục cả năm, hay hai năm, cũng thường, vì nhiều lý do. Lần này vì thế giới mắc dịch. Nếu một trong hai người, hay cả hai người, làm gì gây được tò mò cho hậu thế, thì mớ thư từ email tụi này viết cho nhau mỗi ngày có thể trở thành nguồn tư liệu tham khảo đáng kể. Nhưng hậu thế còn ai đọc thư? Ngay chính mình, mỗi ngày đọc thư hôm đó, hồi âm rồi thôi. Lâu lâu dọn dẹp hộp thư mới tình cờ đọc lại vài lá. Hôm rồi thấy tiêu đề lá thư là When I’m Sixty-four, có file kèm theo, bèn mở ra, thấy một bài hát của ban nhạc Beatles, hồi họ đều đang tuổi đôi mươi. Lời bài hát tạm dịch như sau:   Khi tôi già đi, tóc rụng nhiều, Nhiều năm nữa sau này. Em có còn gửi cho tôi quà tình yêu Chai rượu chúc mừng sinh nhật Nếu tôi la cà đến ba giờ sáng Em có khóa cửa nhốt tôi ở

truyện Google dịch

Hình ảnh
Jason Porter là một nhà văn Mỹ không thuộc hạng bán chạy trong bất kỳ danh sách nào, chứ đừng nói tới New York Times Best Seller. Trước khi đọc 10 truyện rất ngắn của ổng trên mạng, mình không biết ổng. Sau khi đọc xong thử tra cứu tiểu sử tác giả, không tìm được mấy thông tin. Hình như ổng cũng là tác giả một cuốn sách tựa là Sao mày buồn vậy? Tóm lại, mình không quen biết hay có ý định lăng xê ông này. Chỉ muốn thỉnh thoảng thử coi Google dịch tiến bộ ra sao. Nên lượm một cái truyện trên mạng,  ngẫu nhiên là truyện của ông này, cho Google dịch. Lý do là truyện ngắn này cô đọng súc tích, 250 chữ. Bản dịch tiếng Việt 350 chữ, cũng không sao. 95% bài dịch này của Google.   "Chính phủ quyết định mua một ít mưa và chuyển nó đến một khu vực khô ráo. Sau đó, họ mua một bầu trời ấm áp và thực sự tập hợp các công nhân để kéo cái chết tiệt đó phía trên một cuộc diễu hành nhỏ có ý nghĩa rất lớn đối với một thị trấn của những người buồn chán một cách nghiêm trọng. Nỗ lực hầu như không đượ

Trẻ hóa lại đầu óc

Hình ảnh
  Cuốn sách Sucessful Aging, Lão hóa thành công, Già thành đạt, hay Già ngon, tác giả Daniel J. Levitin, một nhà tâm lý học thần kinh và thần kinh học, dành khoảng 100 / 558 trang liệt kê các công trình đã được in ấn mà ông tham khảo để viết quyển sách này. Trừ đi các từ mục, lời ngợi khen, lời giới thiệu, lời tri ân, lới quí tặng, vân vân, cũng còn gần 400 trang viết chuyện người ta ai cũng vậy, nếu không chết yểu thì ắt già đi, và mỗi người già đi một kiểu. Ông Levitin này bằng tuổi tôi, sanh năm 1957, chính xác thì ổng nhỏ hơn tôi vài tháng, nhưng không quan trọng. Điều này có nghĩa là ổng đã chăm chỉ làm việc ở tuổi 60 để có sách xuất bản năm 2020, Còn tôi từ sinh nhật thứ 60 đã tuyên bố mình sống vậy đủ rồi, tự cho mình nghỉ hưu, rảnh rỗi viết hồi ký chơi. Nhưng hồi tưởng quá khứ đúng là hại sức khỏe. Ký ức không vui, và không thay đổi được, khiến mình trầm cảm. Ngồi viết khiến mình ít vận động, sức khỏe thêm suy, ít có những thực hành lành mạnh. Những hạn chế tiếp xúc thời mắc dị

bệnh

Hình ảnh
  Trong trạng thái ngầy ngật tôi nghĩ mình đang chết. Đột quị, té ao, nhiễm trùng máu hay mắc covid-19, cách nào thì chết cũng là chết. Tương tự như đường nào cũng tới La Mã. Vậy có đi bệnh viện hay phòng khám không? Em tôi nói bệnh viện quốc tế mắc tiền nên ít người đến, có thể ít nguy cơ lây nhiễm. Tôi nghĩ bụng ai cũng nghĩ như mình nên có khả năng nơi đó lúc này lại đông đúc. Với lại nguy cơ lây từ người nước ngoài đến đó khám cũng lớn. Em tôi coi báo nói có trường hợp bệnh tự đi mua thuốc uống cuối cùng đem cấp cứu không kịp, chết lảng nhách. Tôi biết một điều là nếu mình mắc covid thì phiền lụy rất nhiều người, nhưng tốt nhứt là đi khám để sớm ngăn chặn lây lan. Vấn đề là tôi không nghĩ mình mắc bệnh đó. Ngoài sốt băm tám băm chín độ, tôi không ho, không nhức đầu, không sổ mũi hay đau họng. Còn ngửi được mùi thơm hoa nguyệt quới. Tôi cũng thường xuyên hít sâu thấy hơi thở ra vô bình thường. Em tôi sợ là tới hồi bệnh nặng tôi không tự đi được, nó không biết làm sao. Nhà trong hẻm

Tiệm Kỳ Hải

Hình ảnh
  Năm đó mười mấy tuổi, nhà cũ ở dưới tán một cây si cao lớn rễ lòng thòng. Buổi sáng nằm nướng trên gác nhìn nắng nhuộm đám lá xanh đậm, len lỏi vài tia xuống những chùm rễ nâu. Thời đó chưa đủ mười lăm tuổi. Vì bắt đầu năm đệ tứ là phải dậy sớm chuẩn bị đi học. Những năm đệ thất, đệ lục và đệ ngũ được học buổi chiều, ăn cơm trưa xong mới đi học. Buổi sáng phải ra ngồi canh thùng thuốc lá cho ba đi chợ, đi lấy hàng, về nhà nấu cơm, lo cho hai đứa em. Ông là gà trống nuôi con. Mình cũng hiểu và thương cha, nhưng không phải là một cô gái ngoan tuyệt đối. Mười ba mười bốn tuổi mà. Mình nằm ưởn qua ườn lại đến khi không thể không ngồi dậy. Thường khi mình chường mặt ra là ba mình đã nổi nóng rồi. Thế nào ông cũng mắng. Thế nào mình cũng quặm mặt tủi hờn. Cái thùng thuốc lá là nồi cơm của gia đình mình. Chỗ con đường Nguyễn Hoàng và Nguyễn Trãi cắt nhau có một tiệm ăn tên là Kỳ Hải. Thùng thuốc lá của ba mình ở ngoài cửa tiệm trên đường Nguyễn Hoàng, con đường đồng thời là bến xe đò đi c

Tin vui cuối năm

Hình ảnh
(truyện ngắn - hình chụp ở miền tây không liên quan gì tới truyện ) Tin vui cuối năm là Phúc lấy vợ  mới. Tôi nói với mẹ trong bữa cơm chiều, mẹ hỏi: “Con còn thương nó không?”  Ánh mắt mẹ và tôi gặp nhau trong tích tắc. Hiếm khi hai mẹ con nhìn vào mắt nhau lâu hơn một tích tắc. Thường thì hai ánh mắt chạm nhau là bật ra ngay. Thực ra mẹ luôn nhìn vào mặt người đối diện khi nói, đó là nguyên tắc giao tiếp của bà, khi nói với học trò hay người bán hàng cũng vậy. Hồi tôi còn nhỏ, mỗi lần dạy tôi điều gì, mẹ bảo tôi đứng trước mặt mẹ, nhìn vào mắt mẹ và lắng nghe. Tôi không thể làm khác, hai mắt tôi mở to trên gương mặt hướng về mẹ. nhưng tôi không thấy cũng không nghe gì cả. Mẹ điên tiết bảo tôi lập lại từng câu mẹ dạy, tôi lập lại những âm tiết xuyên từ tai này qua tai khác, cuối cùng mẹ không nói nữa, chỉ nhìn tôi trừng trừng. Rồi cũng chán nhìn. Dù tôi vẫn đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt mở to không chớp. Tôi có đôi mắt to, so với cặp mắt trung bình của ngư

Tình Người

Hình ảnh
Tôi ở thành Viên nước Áo trọn một mùa xuân, từ lúc những nụ thủy tiên mới nhu nhú lên mặt đất, đến khi khắp nơi hoa lá rực rỡ đủ màu. Cung điện, bảo tàng, nhà hát, vườn hoa… lần lượt xem rồi cũng hết. Duy nhứt thú vui không chán là đi dạo phố. Mùa xuân ngày một dài ra, đường phố cũng ngày một đông vui. Ăn món thịt heo tẩm trứng lăn bột chiên bơ riết cũng ngán, trưa trưa tôi đến Nguyen’s Pho House trên đường Lerchenfelder. Người đứng bếp ở đó là một chị người Huế nấu món bún bò xứng đáng với ngôn ngữ hiện đại là “cực ngon”. Làm một tô xong là đủ phấn khởi và năng lượng để đi lung tung chơi tới tối. Mỏi chân thì nhảy lên xe điện, xe buýt.   Có bữa tôi đi qua đường Burggasse có nhiều hàng quán Á châu, gặp đông đông người tóc đen như mình cũng vui. Thường thì tôi thích lảng vảng trên đường Mariahilfer, chỗ có nhà sách Thalia, cạnh bên có tiệm bán da ua trái cây đông lạnh, mua một ly rồi vừa ăn vừa đi rề rề qua mấy của hàng thời trang coi chơi.  Có bữa tôi đi tuốt tới chợ trời Brun