Bài đăng

vnexpress

Mấy hôm trước có gặp lại mấy bạn viết trẻ ở nhà Lê thị Kim, nào là Song Phạm, Bùi Thanh Tuấn, Ngô Thị Hạnh. Pham nhắc lại những "hoa hàm tiếu" năm xưa, nhiều người nay đang hoạt động nổi "đình đám" trong lĩnh vực báo chí và văn nghệ. Nhiều kỷ niệm hồi ấy bây giờ nhắc lại vui vui. Phạm nhắc tên một người, mình không nhớ rõ lắm. Phạm kể là hồi đó Nguyễn thái Dương phân công cô bé Mực Tím đó đi phỏng vấn mình, cô bé đi rồi chạy về khóc: em đến xin phỏng vấn , chị Lý Lan hỏi em đã đọc cuốn này cuốn kia chưa, em nói chưa, chị bảo em về đọc xong rồi hãy trở lại phỏng vấn, chứ chưa biết người ta viết cái gì thì đòi phỏng vấn cái gì? Mình không dè cô bé bị sốc dữ vậy. Mình đã "đối xử" như vậy với khá nhiều bạn trẻ mới vào nghề, xuất phát từ - có lẽ - kỳ vọng vào sự chuyên nghiệp của thế hệ trẻ. Có bạn trẻ không thích kiểu "sửa lưng" của mình đi luôn không quay trở lại, có người trở lại và dần dà trở thành bạn vong niên. Một trong số những "cô bé...

Sơn Nam

Hình ảnh
Vẫn hóm hĩnh châm chọc và bình luận thời sự, vẫn trò chuyện minh mẫn, vẫn nói tếu lâm. Nhìn chú vẫn như xưa, khi im lặng thì dường như xa vắng, nhưng tươi tỉnh linh hoạt hẳn lên khi bắt được đề tài chú hứng nói. Lúc nói chuyện với chú qua điện thoại mấy hôm trước, chú đòi đi ra quán chơi. Mình rủ Thiện cùng đi , cũng tính nhờ anh dìu chú đi ra ngoài một chút cho thoáng. Nhớ chú ngày nào ở ngoài đường suốt ngày, đi lang thang hoặc ngồi quán nước, "quán cũng như nhà", còn "nhà" chỉ là gian phòng trọ để đêm về ngả lưng nghỉ ngơi. Nhưng gặp chú thì thấy lực bất tòng tâm. Chú không còn tự đi đứng được, thường nằm nghỉ trên cái giường đơn kê gần cửa sổ, khi muốn ngồi dậy cũng cần người tiếp sức đỡ lên. Chân trái của chú không cử động, nhưng sức khỏe tốt, ăn ít, nhưng ngủ được. Và chú vẫn mơ. Chú mơ ước ngược giòng sông Cửu Long lên chơi hồ Tonle sap, ca ngợi người Khmer có căn bản văn hoá sâu sắc. Chú mơ trong chừng ba năm nữa trời cho đủ sức khỏe để viết nốt những điều c...

điện thoại di động

Hình ảnh
Vừa vào khuôn viên hội nhà báo, Lương kêu lên: hoa ngọc lan thơm quá. Mình nhìn theo mắt ả thì thấy cây mít. Ngoái đầu lại mới thấy cây ngọc lan. Giữa sân lại có một cây khế thuộc hàng cổ thụ. Không biết tại sao những biệt thư xưa ở Sài Gòn thường trồng khế và ngọc lan. Hương ngọc lan khiến cả hai đưá nhớ lại cái hồi còn là sinh viên, hay lê la ở toà soạn (cũ) của báo Tuổi Trẻ. Ở đó có một cây ngọc lan mọc cạnh lối ra vào. Ở đó tụi này quen với Lý Mỹ, hồi đó cũng là sinh viên ĐH Sư Phạm. Mỹ cũng "gốc Hoa" như Lương và mình. Nên trong những năm ấy (1978, 1979,1980 - tình hình chính trị và chiến tranh giữa Việt Nam - Trung quốc rất xấu) tụi mình dễ gần gũi cảm thông nhau. Nhưng rồi đường đời mỗi người mỗi ngã. Một phần tư thế kỷ trôi qua, thỉnh thoảng gặp gỡ , biết bạn mình vẫn còn đó là đủ yên tâm sống tiếp cuộc đời mình. Bữa nay nhân ngày tết ngồi lại tâm sự, mới biết bạn mình đã trải qua biết bao sóng gió cuộc đời mà mình có hay đâu. Nhưng càng mừng khi thấy bạn vẫn "vữ...

"hoành tráng"

Hình ảnh
Có vẻ xu hướng trình diễn "hoành tráng" đang được ưa chuộng. Sáng mùng tám mình đi dự buổi họp mặt truyền thống các giới người Hoa ở nhà hát Hoà Bình. Trước đây năm nào mình cũng đi dự vì ham vui, nhưng 6, 7 năm nay mình không dự được vì không ở Việt Nam vào dịp Tết. Dịp họp mặt năm nay có nhiều điều đáng ghi nhận. Thứ nhất là hầu hết ban công tác người Hoa đều là "người mới", trẻ trung, và có tác phong chính trị khá chuyên nghiệp. Đương kim trưởng ban công tác người Hoa là Dao Nhiễu Linh. Mình nghe nói đến Linh khi cô còn là học sinh, biết Linh thưở nhỏ hàn vi nhưng có ý chí, giàu nghị lực, và học rất giỏi. Bây giờ mình mới có dịp nhìn thấy Linh lần đầu, cô mặc xườn xám, thon thả, duyên dáng, tự tin, năng động, hoạt bát. Điều đáng ghi nhận thứ hai là cách tổ chức buổi "họp mặt": mang tính trình diễn cao và dàn dựng chặt chẽ. Khách mời ngồi ở hàng ghế khán giả , hoạt động chính diễn ra trên sân khấu. Ngoài phần nghi thức và diễn văn là những màn trình diễ...

tầng trệt hạ giới

Hình ảnh
Trong nhà vệ sinh nữ tầng trệt của plaza Diamond, mình ngắm người ta trong lúc đứng sắp hàng đợi tới phiên mình vô toa lét. hầu hết ở tuổi đôi mươi, mặc đầm vai trần hay quần bó lửng, ren rua lòng thòng. Có người vào đây để đi tiểu, có người chỉ sử dụng tấm gương để điểm trang lại gương mặt mái tóc áo quần. Tất cả đều tự nhiên thoải mái như ở chính nhà mình, ung dung tự tại. Những người vào sau kiên nhẫn sắp hàng, thỉnh thoảng một cô bé trẻ trung xinh xắn "vô tư" vượt lên trước mọi người và lăm le giành toa lét. Mình nhìn những cô gái khác và chờ xem phản ứng. Có thể thấy họ cũng bất bình, nhưng ai cũng làm thinh. Khi cửa một buồng toa lét mở ra, cô bé "vô tư" chen vào, mình nói "Em nhỏ, đi ra, tôi đứng đợi từ nãy giờ." Cô bé khựng lại nhìn mình thách thức, nhưng có lẽ mặt mình cũng thách thức không kém (cố tình làm mặt dữ để coi sự thể sẽ diễn tiến ra sao)nên cô ta lùi ra, để cho mình bước vào. Khi mình bước ra thì cô gái đứng sắp hàng sau mình vội tiến t...

mâm cơm tết

Hình ảnh
Hồi xưa, cứ đến mùng 3 mình và Lương , Nguyên hay lại nhà chị Nga và anh Thọ ăn Tết. Nhà của chị "nở hậu" hình chữ L, có cái bếp rộng rãi, tụi mình đều thích ngồi trong đó ăn uống, nói chuyện, cười giỡn. Anh Thọ trông nghiêm nghị nhưng rất cưng ba đưá tụi này, năm nào cũng kêu đủ ba đưá viết báo xuân Yêu Trẻ. Mấy anh em bàn chuyện làm báo suốt, bao nhiêu ý đồ và kế hoạch ngon lành, Lương và mình cam đoan sẽ viết thường xuyên mỗi số, bởi vì anh hăm là 2 năm nữa anh về hưu, vậy tính ra chỉ còn chừng 24 số báo để cho tụi mình viết thôi! gấp lên mới được! Chị Nga lúc nào cũng kêu ba đưá tụi mình là "ba con ranh con" như hồi hăm mấy năm trước, nên Nguyên thích lắm, nói gặp chị là mình được nhỏ lại như xưa. Chị Nga và chị Hạnh chi Hiền là những người mà "hồi xưa" đó, ba đưá tuị mình thường kéo nhau đi chúc Tết, chị Hạnh mùng 1 chị Hiền mùng 2. Năm trước tụi mình đến nhà lúc chi Hạnh và gia đình đi Đà Lạt, năm nay gọi điện trước để xem chị có ở nhà không nhưng ...

đang xuân - hồi xuân - vẫn còn xuân

Hình ảnh
Viết cái tựa "bạn cũ" rồi nghĩ, nghe sao ngậm ngùi, bèn đổi thành "bạn học", lại nghe có vẻ "tin" quá (mấy bữa nay nghe thiên hạ xài tiếng "tin" này nhiều đến nỗi nó nhập mình luôn). Mà kêu tụi nó là "bạn già" thì dễ gì yên thân ăn hết Tết. Thử nhìn coi, mai đang mãn khai, người thì rạng rỡ. Tình suốt ba mươi mấy năm, bạn vẫn là bạn , cũ đâu mà cũ; người trải bốn chín năm mươi xuân vẫn đang xuân, hoặc hồi xuân, ai cũng phơi phới, già đâu mà già! Người có mặt đây thì nhìn cũng biết đang sống phây phây, bèn hỏi thăm nhau tin tức người vắng mặt. Thời buổi xeo-phôn và i-meo mà tin tức loạn xạ. Hỏi anh M thì Tr long trọng báo tin anh đi du lịch châu Âu bị tai nạn xe cộ chết rồi. Hỏi anh B thì Tr nói anh B cũng chết luôn - đi chung xe với anh M - Mọi người sửng sốt, A la lên, không đúng vì X mới gặp anh B ở Mỹ mà! Nhưng Tr khẳng định là thông tin từ một nguồn rất đáng tin cậy là Th., một nhân viên tài chánh xuất sắc, không thể nào có sai s...