Bài đăng

sỏi, đá, lá và hoa

Hình ảnh
Giàn hoa hồng tàn vào cuối xuân được cắt tỉa, mùa hè cành cụt đâm chồi mới, và bây giờ đang nở hiệp hai. Đây là một cuộc đánh bài liều. Đầu thu nhiệt độ và ánh sáng có thể từa tựa như vào xuân, nhưng trời xuân ấm dần, còn trời thu lạnh dần, lại mưa dây dưa, nếu không mưa thì cũng âm u hay lộng gió. Nên hoa thu mong manh, nở đó mà đâu biết còn đó chăng. Hôm trước canh được chút nắng hửng lên ra vườn chụp mấy bông hồng đang nở. Hoa mừng ghê. Bữa nay ra vườn không dám nhìn hoa, nhìn xuống đất thấy lả tả cánh hoa lẩn trong lá trong sỏi và đá. À, cái cột 3 trong cái blog này không biết vì cớ gì chạy tọt xuống cuối trang. Mình không làm sao lôi nó về vị trí bên tay phải, đành xoá phứt. Hôm nào gió mưa lạnh lẽo sẽ vọc máy sửa sang lại.

những người lính

Hình ảnh
Mấy ngày nay có thì giờ đọc lại mấy cuốn sách cũ mua lại của thư viện hồi hè. Mấy cuốn này thư viện không lưu trữ nữa, đem bán xôn, bìa cứng 1 đô, bìa mềm nửa đô. Mình đã rinh về gần 20 cuốn, để một thùng trong hầm. Bữa nay đọc xong cuốn "Giai Phong! The Fall and Liberation of Saigon" tác giả là Tiziano Terzani, một nhà báo Ý thiên tả, một trong số những ký giả ngoại quốc ở lại Sài Gòn để chứng kiến sự chuyển giao quyền lực và kết thúc cuộc chiến. Ông viết cuốn này ngay sau đó, và bản dich tíêng Anh được in vào năm sau, 1976. Ba mươi mấy năm sau đọc lại có nhiều điều đáng ngẫm nghĩ. Đây là bìa cuốn sách. Trong sách có nhiều hình chụp vào thời gian giữa năm 1975. HÌnh này chụp tượng đài chiến sĩ (Việt Nam Cộng Hoà) trong công viên trước toà nhà Quốc Hội thời VNCH (nay là nhà hát thành phố)Theo ghi chú thì ảnh do tác giả chụp khi bức tượng sắp bị đập. Mình scan hình này dán lên đây để mấy em cháu sanh sau thời điểm đó xem cho biết. Còn hình này, nguyên văn ghi chú là "bo d...

mưa lũ

Hình ảnh
mưa lũ ở miền trung, lụt ở miền tây, đường xá ngập nước ở Sài Gòn... ở đây mấy ngày nay bỗng tạnh ráo, trời trong veo trăng tròn vành vạnh và sáng sớm sương giá phủ trắng cỏ. Chị em nhà mình có thể tạng nhạy cảm với thời tiết. Hồi ở nhà, trời chuyển mưa là nhức đầu. Em mình băn khoăn mình còn nhức đầu khi thời tiết thay đổi không? Biết là nó vẫn đang chịu những cơn mưa hành. Lo hơn khi nghĩ đến em mình phải đi làm bằng xe gắn máy mỗi ngày, mưa , đường ngập , kẹt xe. Bây giờ nghe nó không phải ra công trường thì đỡ lo hơn, nhưng vẫn thỉnh thoảng giật mình sợ hãi không đâu. Chợt nhớ câu hát "...khi mùa mưa về cùng lem nhem bước trên ngõ trơn, khi dịch lan tràn cùng lo âu trắng đôi mắt đêm..." Hình như tên bài hát là "Xin chọn nơi này làm quê hương" của Nguyễn Đức Quang. Mình nghe và hát từ hồi còn là học sinh trung học. Hồi đó mỗi lần tan trường nhằm cơn mưa lớn, hẻm vào nhà mình không phải lem nhem trơn trợt mà nước ngập tới đầu gối, mình phải tay ôm cặp tay túm h...

tiễn biệt Harry Potter

Còn vài tíêng đồng hồ nữa thì cuốn Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần sẽ phát hành trên cả nước Việt Nam. Mình đang tự hỏi mình cảm thấy thế nào? Một chút nôn nao, một chút ngậm ngùi, một chút nhẹ nhõm. Tuy công việc của mình đã xong đúng một tháng trước, nhưng từ bản thảo điện tử ở bên này bờ Thái Bình Dương đến cuốn sách in giấy trên tay người đọc ở Việt Nam cũng không phải là chuyện vẫy cây đũa phép úm ba la là được. Nên bây giờ mới thực sự thấy nhẹ nhõm. Ngậm ngùi một chút vì đứa con đẻ mướn đó ra đời thì cầm như vuột khỏi tay mình, thậm chí mình cũng không được cầm nó trong tay lúc nó ra đời, chỉ nhìn hình nó trên internet! Thôi thì, "nó" đã nên hình nên vóc, xin phó thác nó vào tay bạn, 80.000 độc giả thân mến, bây giờ tôi chính thức nói lời tiễn biệt Harry Potter.

trăng & hoa

Hình ảnh
Lúc thức nhìn đồng hồ mới 5 giờ khuya, ngoài cửa sổ có ánh sáng là lạ. Mặc đồ ấm mở cửa ra vườn. Gió lặng cây cối im lìm, chim sóc vẫn còn ngủ. Bầu trời mênh mông lơ lửng một mảnh trăng tròn như đồng bạc cắc. Mắt thường của mình nhìn thấy cả sao nhấp nháy, mà cái máy chụp hình này chỉ hiện lên cái đốm sáng méo mó của mảnh trăng. Không biết tại sao máy chụp trăng tròn thành trăng méo. Bây giờ mở sách hướng dẫn mới biết là mình đã không điều chỉnh máy sang chế độ chụp trong đêm và chụp xa. Nhưng ngắm cái mảnh trăng một hồi lại thấy hay hay. Dán đại lên đây chơi. Trong vườn còn sót một ít hoa ráng nở. Hay ráng cầm cự không chịu tàn. Cẩm tú cầu này nở từ tháng 7 đến giờ, ban đầu màu xanh rồi chuyển dần qua tím , đến bây giờ hồng hồng, coi cũng còn vẻ son rỗi lắm. Hoa vân anh dại mới kỳ cục. Trong khi các loài cây khác đều úa lá và rụng đi thì bụi cây vân anh lại xanh lên mơn mởn đâm chồi mới và nở thêm hoa, tuy chỉ lác đác vài đoá bên cạnh những chùm trái đã chín tới nơi! Mình suy ra là ...

kẻ ăn tạp

Đang đọc cuốn "The Omnivore's Dilemma" của Michael Pollan. Ngay trong phần mép gấp vô của áo bìa có in cái định nghĩa: om-ni-vore (n) 1. an animal that will feed on any kinds of food, including both plants and animals. 2. somebody who has very wide interests and will read, study, or generally absorb anything that is available [kẻ ăn tạp (danh từ) 1. một động vật ăn bất cứ loại thực phẩm nào, bao gồm thực vật và thú vật. 2. người nào đó có sở thích rộng và đọc, nghiên cứu, hay hấp thu bất cứ cái gì có sẵn] Mình có cảm giác người viết/đọc blog tiếng Việt hình như thuộc loại omnivore định nghĩa thứ hai, nên rinh cuốn này về đọc hy vọng học hỏi được mánh khoé nghề nghiệp của ông này, ổng có một cái blog hay lắm. Nhưgn hoá ra ổng viết về bọn omnivore theo định nghĩa thứ nhứt, mà cụ thể là con người, và cái thế bí, cái cảnh nan giải, của chúng ta là không ăn thì không sống, đương nhiên, mà ăn như hiện nay thì ... chết, chắc! Nhớ có lần đọc ổng viết hay nói ở đâu đó, đại ý là n...

màu biển

Biển đổi màu liên tục những ngày này. Chắc tại bầu trời không lúc nào yên tĩnh. Mây biến hoá khôn lường, mặt trời khi hiện khi khuất. Biển xanh lơ nhạt rồi đậm rồi sáng lên, có khi óng ánh bạc, có khi ngăn ngắt biếc, có lúc chuyển màu nâu, có khi nhìn như tím. Mình ngồi nhìn biển khoảng một tiếng đồng hồ, đắm đuối trong bức tranh thiên nhiên biến động, cơ thể buông thả lúc nào không hay, thậm chí không chủ ý. Chỉ định ngồi nghỉ chân một chút và ngắm biển khơi một chút. Mà đến khi cái đồng hồ báo thức nào đó trong đầu nhắc là "về nhà đi, máy giặt chắc ngừng chạy rồi, tới giờ nấu cơm rồi" mình mới nhận ra kim đồng hồ phút đã chạy hết một vòng tròn. Khi đứng lên mình có một tâm thái lơ ngơ. Không biết mình có ngồi đó ngủ thiếp đi một giấc chăng. Không biết mình có đang mộng du chăng. Không biết chung quanh mình là thực hay ảo. Chẳng lẽ mình đã ngồi ngắm màu biển một tiếng đồng hồ không nghĩ ngợi lan man, không bận tâm gió lùa, cây trút là, sống vỗ ghềnh ầm ào, chỉ chú ý màu biể...