Trong buổi thảo luận về giảng văn ở ĐHKHXH&NV, thầy Hoàng Như Mai kể chuyện nửa thế kỷ trước, thầy và các trí thức cùng lứa, hầu hết là giáo viên trung học, "được gọi" lên dạy đại học và được giao nhiệm vụ soạn chương trình giảng văn (từ A đến Z trên nền con số 0) Thầy nói việc đó quá sức mình, nhưng mỗi người phải tự vươn mình lên "cho đất nước lớn lên", và thầy đã nghĩ ra mười bài văn học đương đại đưa vào chương trình. Thầy nói "mười bài ấy trụ được trên giảng đường khá lâu, đến nay hình như vẫn còn, và như vậy là quá lâu, cần phải thay đổi đi chứ." Mình chưa được học trong lớp với thầy Hoàng Như Mai, chỉ có may mắn thỉnh thoảng tiếp xúc thầy trong hai ba chục năm qua, thưở thầy còn "trẻ", khoảng sáu bảy chục tuổi. Nay thầy đang tuổi chín mươi, dáng người vẫn thẳng, đi đứng vững vàng, ngồi chủ toạ buổi hội thảo suốt 4 tiếng đồng hồ không tỏ dấu hiệu mệt mỏi, và không cần ra khỏi phòng hội thảo lần nào. Điều đáng nể là thầy ngồi đó theo dõi...