Bài đăng

internet đang làm gì cái đầu tôi?

Mấy ngày nay đọc. Hết ngồi đọc rồi nằm đọc, đọc sách giấy rồi đọc trên máy tính. Chủ nhật dẹp hết, nhảy xe đò đi Tân Tập chơi. Về nhà lại đọc tiếp, hết nằm lại ngồi, xong sách giấy lại mở máy tính ra. Không biết như vầy là sướng hay khổ? Đang đọc và đọc lại các tác giả nữ cùng thời. Hồi ở Bellingham, chủ yếu đọc trên mạng và sách điện tử. Về đây có sách giấy nên đọc sách giấy. Bỗng nhận ra cái truyện mình đã đọc trên mạng, có ghi lại ý kiến trong sổ tay rồi. Bèn coi lại ghi chép hồi đó, so với ghi chép mới đây, nhận ra hai cách cảm nhận khác nhau. Mình không ngạc nhiên vì ở thời điểm khác, không gian khác, tâm thế khác, đương nhiên sự cảm thụ có khác. Bữa nay đọc bài này , Internet đang làm gì não chúng ta? Google có đang khiến chúng ta ngu đi? Thấy tác giả có lý. Kinh nghiệm của ổng hoá ra nhiều người từng trải qua, trong đó có mình! May mà những cuốn sách mình cần đọc này chưa có trên internet nên mình không thể có chọn lựa khác. Nhưng tác giả thuộc loại già như mình. Những người lớn...

những vì sao

tôi đang nhớ những vì sao không phải tôi đang nhớ bầu trời có những vì sao có còn bầu trời nào có những vì sao?

dỗ mình

cái dằm xóc lâu ngày lặn vào tim bây giờ khượi lễ ra để cứu trái tim đớn đau này để chấm dứt đớn đau kia trái tim dẫu lành vẫn chai

nhớ bạn

Hình ảnh
Ngọc email cho biết hè này lại cùng gia đình Phượng đi chơi vùng Tây bắc, ngang qua nhà mình ở Bellingham, nhưng vì tắc đừơng kẹt xe sao đó nên không ghé. Uổng ghê, lúc này rau cỏ hoa trái đang tưng bừng! Nhớ hè năm ngoái các bạn qua chơi vui quá chừng. Mình đút lò nguyên một con cá hồi đãi bạn, ăn rồi ra vườn nằm võng. Giở album cũ ra coi hình còn thấy vui. Dán mấy cái hình lên cho Ngọc nhớ, năm sau phải ghé lại bằng được nghe! Đây là Ngọc giữa hoa trái vườn sau nè: Đây là Phượng đang lim dim: Và hai đứa nhỏ con của Phượng:

giá cải

Hình ảnh
Ông xe ôm chở mình hôm rồi kể là ông bị nhức đầu hoài, uống đủ thứ thuốc tây thuốc bắc thuốc nam không hết, cuối cùng đi "chụp xi ti" thì được giải thích là do ông ăn rau sống nên nhiễm giun sán, chúng "chạy" lung tung trong cơ thể ông, chạy cả lên... óc, khiến ông nhức đầu! Mình không biết thực hư ra sao, nhưng nghe cũng hơi sợ. Mình thích tự trồng rau ăn lấy cho tươi ngon, đã trồng (kể như) thành công cải non trong chậu treo ngoài hành lang. Cái bất tiện là hành lang giấc trưa nóng quá, và cải non cũng cần dinh dưỡng. Mình không muốn dùng phân hoá học, mà làm compost ở chung cư không ổn. Cho nên mình chuyển sang ăn giá cải thay vì cải non. Hột cải khi mới nảy mầm và mới có lá mầm thì không cần dinh dưỡng, chỉ cần nước. Mình thấy mầm nảy từ hột đậu xanh thì kêu là giá đậu xanh, từ hột đậu nành thì kêu là giá đậu nành, nên suy ra mầm nảy từ hột cải thì kêu là giá cải. Bèn gõ "giá cải" lên google để tìm thông tin, hoá ra người ta xài chữ "rau mầm...

xử đẹp

Hôm trước, đọc truyện ngắn Thời gian của Phạm thị Ngọc Liên, mình cảm hứng viết một cái truyện đặt tựa là "Tâm hồn", gởi cho Liên đọc chơi. Liên nói "truyện này có dính líu tới truyện của tui nên bà để tui xử." Liên xử nó bằng cách đăng trên một tạp chí tên là Thế giới văn hoá. Mình nhận được nhuận bút qua bưu điện, nhưng không được gởi tặng báo, nên chẳng biết mặt mũi cái truyện được in ra sao. Dù sao cũng cám ơn bạn mình đã xử đẹp, mình có 1,8 triệu bạc để xài! Cái truyện ngắn đó như vầy: tâm hồn Mồ mã trong nghĩa địa trên đồi khuất hẳn khi Trang ra đến con đường đất. Một kẻ lạ đón đầu Trang ở đó. Giữa trưa, Trang không nghĩ mình gặp ma, dù sự xuất hiện đột ngột của kẻ lạ khiến Trang súyt đứng tim. Trang trấn tĩnh, cho là mình đã mãi trầm tư, không để ý chung quanh nên bất ngờ, chứ không thắc mắc kẻ lạ đã từ ngóc ngách nào hiện ra. Mĩm cười, Trang nói: - Chào chị. - Chào chị. Kẻ lạ phản ứng y như thể nhái theo Trang. Tuy nhiên đôi mắt kẻ lạ nhìn chăm chú tìm kiếm...

vườn

Hình ảnh
Đi chơi vườn chị Tạ Lan vui quá. Đây là kiểu vườn mơ ước của mình, phần lớn cây cỏ rau trái không đòi hỏi nhiều công chăm sóc, mình chịu khó trồng chúng một lần rồi chúng tự lo lấy về sau. Ví dụ quanh giếng nước này là lá lốt, rau răm, dấp cá, rau đay, lá dứa, khoai môn... Cả vạt xanh biếc này là rau đắng đất Quanh gốc cây này là mồng tơi, khoai báng, bồ ngót Ấy là nhìn xuống đất. Nhìn ngang thấy mía, chuối, đậu bắp. Nhìn lên thấy chùm ruột, xoài, ổi, thanh long... Chỗ nào cũng xanh um, rậm rạp, tưởng rừng hoang, vì dây leo, cây các loại mọc tưng bừng, chen chúc, nhưng hầu hết đều là những thứ ăn được - bảo đảm không hoá chất độc hại, không thuốc trừ sâu, thậm chí không cả phân bón hoá học, cho nên chất lượng cao, đừng hòng mua ở bất cứ siêu thị nào. Cắp rỗ đi một vòng, mình xin được món quà quê này.