Bài đăng

nhơn tình ấm lạnh

Nghiên cứu khoa học mới đây chứng minh: cảm giác nóng lạnh của bàn tay chi phối tình cảm và phán xét của con người. Để có được khám phá mà các báo như New York Times (Mỹ), Guardian (Anh), Thượng Hải báo (Hoa) đua nhau khai thác thành bài đinh, giáo sư tiếp thị Lawrence Williams của đại học Colorado và giáo sư tâm lý John A. Bargh của đại học Yale chỉ tốn vài ly cà phê. Bằng thí nghiệm xã hội thực tiễn các giáo sư đã chứng minh là người đang cầm một ly cà phê nóng trong tay thì có nhận xét rộng rãi hay ho về ngừơi khác; ngược lại, khi cầm một ly cà phê nguội lạnh thì người ta thấy thiên hạ đều là hạng xỏ lá ba que. Hèn gì! Hèn gì tánh cách nổi bật của thị dân ở xứ mình ngày nay là đố kỵ: ưa ganh ăn ghét ở, thích bới móc, nhục mạ người khác. Ấy chẳng qua là do tập quán uống ở các thành phố nóng nực mà ra. Ở những nơi này, khi gặp nhau thù tạc người ta thường uống bia lạnh, nếu uống thức gì khác thì cũng lạnh. Bàn tay tiếp xúc với với cái ly lạnh ngắt phát tín hiệu lên não biểu ngắt dây...

trở lạnh

Sáng nay trời trở lạnh. Có mấy người đứng đợi xe buýt bên kia đường mặc áo khoác, kiểu áo gió mong manh, trông dáng điệu có vẻ họ vẫn cảm thấy lạnh mỗi khi gió lùa. Mưa như trẻ con giỡn, thoáng qua rồi biến mất rồi lại quay về và cũng chỉ trong chốc lát. Trời nhiều mây, không khí trong nhà âm ẩm. Cây mình trồng ngoài hành lang không biết bị người qua kẻ lại ngứa tay nhổ hay bị con gì ăn hay bị phép thuật khiến cho tàng hình, hôm qua thấy đó hôm nay không thấy nữa. Lại đem hột giống ra gieo. Trời mát và ẩm như vầy hột giống rất dễ nảy mầm. Chỉ có điều là chúng sẽ thọ được mấy ngày, mấy tuần sau khi nảy mầm. (Đợt cây trứơc thọ được từ ba ngày tới ba tuần) Đã bắt đầu một ngày bằng cách vọc đất. Bây giờ vọc máy tính. Có những file mình đã đặt password rồi quên mất, thử cả chục cái khác nhau rồi mà vẫn không đúng. Không biết mình đã viết điều gì mà phải giấu kín bằng một cái password mà mình cũng không biết?

nói chuyện giới tính

Hình ảnh
Nói tới vấn đề giới, vâng, “vấn đề” chứ không chỉ là đề tài hay câu chuyện, thế nào cũng có tranh cải, thậm chí tranh cải sôi nổi, hoặc gay gắt. Cho nên cuộc thảo luận về “Tầm quan trọng của bình đẳng giới trong việc phát triển đất nước” càng lúc càng hào hứng. Diễn giả đã thận trọng trình bày một cách khái quát những hạn chế sự phát triển xã hội do bất bình đẳng giới, và đưa ra những thí dụ toàn ở xứ người ta, lại nhử mồi rằng những biện pháp tiếp cận bình đẳng giới mà các chuyên gia tây phương đưa ra không phải là liều thuốc tiên, những huyền thoại như giáo dục đem lại bình đẳng cho phụ nữ không áp dụng có hiệu quả ở các nước có những nền văn hoá khác nhau. Thí dụ ở Bangladesh phụ nữ học thức càng cao thì bị đòi của hồi môn càng nhiều. Thậm chí ở nước tiên tiến như Singapore phụ nữ học càng cao càng khó kiếm chồng, đến nỗi chánh phủ ông Lý Quang Diệu phải mở vô số dịch vụ mai mối. Quả là chạm trúng nọc. Vậy phụ nữ không nên học cao, chớ giành chức lớn, đừng tỏ ra mạnh mẽ sắc sảo, kẻo...

Mumbai

Tôi đã từng mơ đến đó một lần trong đời - chiêm ngưỡng tình yêu và cái chết cái đẹp và thời gian Cái gì vĩnh cửu ở Taj Mahal? Thâm tâm tôi biết có thể mình chẳng bao giờ đến đó Mumbai, biển Ả rập, Lâm tỳ ni nơi sinh ra Phật dù như một kẻ hành hương một du khách Người lữ hành trong tưởng tượng Tôi chỉ mơ mình đi qua đó đôi khi trong giấc ngủ oi nồng trước cơn áp thấp nhiệt đới giòng sông mát ngọt vồng lên như bầu ngực nữ thần Ganga Tôi đã mơ mình đi qua đó đêm qua gặp một tỷ người gặp phiến đá mòn một triệu dấu chân gặp bông lài mới tinh Chẳng liên quan gì tin nóng hổi chạy tít lớn trên mọi kênh truyền thông sáng nay Mumbai bị khủng bố 80 người chết 300 người bị thương Sao tôi thức dậy làm gì trong thế giới này?

cây phảng

Hình ảnh
Đây là hình cây phảng, được rèn bằng tay ở xứ Hoà Hảo, An Giang. Nó nặng lắm, mình không cầm nổi. Ngày nay người ta ít dùng phảng. Mình đọc về dụng cụ này từ lâu trong sách của Sơn Nam, nhưng chưa từng thấy nó được sử dụng trong thực tế như thế nào. Sơn Nam viết về nó như vầy: "Người làm ruộng nghĩ đến một kiểu dao để chém cỏ nhiều hơn. Ngồi mà chặt thì thất sách, vì mỏi lưng. Đứng mà chặt thì không sát gốc, cỏ mọc trở lại. Muốn cho cỏ chết, phải chặt ngay gốc, dưới mí nước để gốc cỏ bị thối luôn. Do đó cần đến một lọai dao dài; muốn chém cỏ trong tư thế đứng mà chém thì cán dao phải bẻ cong lại. Đó là cây phảng. Phảng là một loại dao. Trong ngôn ngữ của dân phát cỏ nói là cần cây phảng, nhưng lại nói dùng phảng ấy mà “chém một dao”; chém nhanh, gọi là chém cho mau dao. Tùy công dung, tùy địa phương mà cán của cây dao dài ấy bẻ cong lại nhiều hay ít. Nói cho cụ thể, cán dao và lưỡi vốn là nằm theo đường thẳng (180o) , nếu uốn lại lần hồi ta có loại phảng náp, phảng mõ cộ lôi, phả...

bánh mì sữa

"bánh mì sữa đặc ruột thơm ngon hai ngàn một ổ" Đúng giờ này, 4 giờ chiều, tiếng rao từ dưới đường vọng lên. Đó là cả một sự tra tấn. Bởi vì tíêng rao kích thích trí tưởng tượng, trí tưởng tượng đánh thức bao tử, bao tử than mấy ngày rồi chiều nào cũng bị bỏ đói. Thương cái bao tử hết sức. Nhưng không, đã thề rồi. Nhứt định không ăn, dù bánh mì sữa đặc ruột thơm ngon! À, tíêng rao hàng rong khiến mình nhớ ra. Hôm trước để viết một bài về hàng rong, mình có tìm đọc một mớ sách, trong đó có cuốn The Origins of an Immigrant Community , Các nguồn cội của một cộng đồng di dân, có đoạn miêu tả những di dân Ả rập đi bán hàng rong ở Mỹ như vầy: "“Họ đeo cái sọt hay tấm vải vuông to cột chéo góc chứa thực phẩm khô và tạp hoá gia dụng. Thường thường họ vác trên lưng, trên vai, những tấm thảm phương đông cuộn tròn. Họ là chân dung tổng hợp của kẻ đi tìm vận may, với sự kiên trì phấn chấn, tận tuỵ, năng nổ, tháo vác, chân thật, đáng tin cậy, họ đương đầu với những thách thức hàng n...

khoảng lặng

Khoảng lặng trong chuỗi âm thanh cuống quít chị đứng yên dáng tượng đồng mặt ngữa mắt nhắm bờ môi mím chợt bật ra tiếng thét vút cao tiếng dương cầm hoảng loạn bàn tay chị xoè ra những ngón tay căng cong cong chọc vào khoảng không khuấy đảo xục tìm bàn tay chị nắm chặt cái gì đó siết nó thiết tha ấp vào ngực trái ưỡn lên rồi võng xuống tiếng hát vỡ vụn thành lời thì thầm tiếng dương cầm khép nép người nghe chết trân