Bài đăng

nhớ Sài Gòn không

cơn mưa chiều đùng đùng sấm sét ào ào nước lũ người ướt lướt thướt người đi lóp ngóp người người lo toan người người bận bịu một giây riêng tư là lúc dõi mắt tìm nhau sống nó hay là mất nó phút giây này ở chốn này hỏi nhớ Sài Gòn không người cười ha ha như tiếng xe gắn máy nổ chợt hiểu ra Sài Gòn không bao giờ là nơi để nhớ sống nó hay là mất nó

Du ngoạn

Hình ảnh
Người bạn trẻ tổ chức chuyến đi chơi Yeoung-mun-sa, một cảnh chùa cổ trên núi, nơi có cây bạch quả (ginko) 1.100 tuổi. Bạn đang học Cao học ở Seoul, Hàn quốc. Chuyến đi chơi nhằm cuối tuần, bạn báo trước sẽ kẹt xe, mọi người chuẩn bị tinh thần, nhưng vẫn không ngờ đoạn đường đáng lẽ chạy xe trong một giờ lại phải đi những 4 giờ; chuyến về cũng kẹt, nhưng chỉ mất 3 giờ thôi. Thành ra một ngày đi đường để viếng chùa vài ba tiếng đồng hồ. Chỉ kịp dạo qua khuôn viên chùa, ngắm cổ thụ, chụp ảnh, rồi … xuống núi. Nhưng chuyến đi thật tuyệt vời. Không chỉ vì tiết trời mát dịu, đường lên núi róc rách tiếng suối reo, cây bạch quả ngàn tuổi đang lúc xanh mởn, trái non mới to bằng đầu ngón tay, mái chùa ngũ sắc nổi bật trên nền xanh biếc của núi rừng. Người đi chùa rất đông, già trẻ đều có, nhưng ít khách du lịch Âu Mỹ. Nơi này có vẻ như nơi nghỉ ngơi vui chơi cuối tuần của các gia đình. Có khu bảo tàng nông nghiệp bền vững truyền thống, trẻ con tò mò ngắm cá bơi trong ruộng lúa nước có con ốc...

có khi

có khi một chiều mưa một góc phố những bóng người lướt qua mặt người khuất trong nón bảo hộ ánh đèn đường không đủ sáng một vùng ký ức sợi mưa như tơ run run thoáng im lặng vỡ trong tiếng sấm quán vẫn ồn ào nhạc vẫn vang câu chuyện tiếp tục huyên thuyên người nói như thể lặng im là cấm kỵ là tội lỗi nếu mai này người đi như mỗi ngày vẫn có ngàn vạn chuyến ra đi câu chuyện góc phố chiều mưa ở lại ký ức như tơ run run trong vùng sáng ngọn đèn đường thoáng im lặng giữa ồn ào quán nhạc lòng vặn hỏi lòng buồn mang mang

Tiểu thần tiên

Trạm xe buýt bên kia đường là chỗ dừng của xe số 59. Xe này hẳn là chạy ngang một số trường đại học hay ký túc xá đại học, nên tôi thường thấy nhiều người trẻ tuổi có vẻ sinh viên đứng đón xe mỗi sáng. Thỉnh thoảng tôi đi xe này vào giờ cao điểm, bước lên xe đông đúc, và được một người đứng dậy nhường ghế. Tôi rất cảm kích. Hiển nhiên người đó nhường ghế vì coi tôi là người già. Cũng chuyến xe buýt đó chạy ngang một cái chùa rất lớn, nên mỗi tháng vài lần, tôi gặp một nhóm phụ nữ ngồi đợi xe buýt ở cái trạm bên kia đường từ sáng sớm. Chuyến xe đầu tiên sẽ chạy ngang trạm lúc 5:50, nhưng khoảng 5:30 đã thấy các bà tụ tập như một cái chợ chồm hỗm nho nhỏ. Một số bà mặc bộ bà ba màu lam nhạt, một số khác cũng mặc bà ba nhưng khác màu, khác kiểu, rộng rãi, không màu sắc chói chang hay hoa hòe kinh dị. Nên nhìn qua y phục mà nói, trông họ không hấp dẫn chút nào. Và nhìn qua dáng dấp tóc tai, chắc là họ cỡ tuổi tôi trở lên. Thấy họ nhiều lần, cứ đúng hẹn lại lên, tôi quyết định thâm nhập vô...

phỏng vấn về văn chương

(bài này do nhà văn Yến Linh phỏng vấn, cũng khá lâu rồi, không rõ đăng ở đâu chưa, nay tự đăng ở đây.) 1. Chào chị, rất vui gặp lại chị trong bài phỏng vấn này. Lý Lan của “Hồi Xuân” của năm nay khác gì so với Lý Lan “Tiểu thuyết đàn bà” của một năm trước? Cám ơn bạn, tôi cũng rất vui vì câu hỏi này. Vì cách đảo ngược khái niệm: thay vì đặt vấn đề tác phẩm này khác tác phẩm kia của cùng một tác giả như thế nào, thì bạn chất vấn sự thay đổi hay khác biệt của chính tác giả qua sự xuất bản lần lượt hai tác phẩm khác thể loại trong vòng một năm. Câu hỏi khiến tôi nhìn lại mình bằng sự đọc lại mình. Hình như Lý Lan của “Tiểu thuyết đàn bà” là kẻ nổi giận và vùng vẫy thoát ra nỗi ám ảnh quá khứ. Lý Lan của “Hồi Xuân” đã phần nào bình tĩnh quan sát hiện tại. 2. Đọc 22 truyện của chị trong tập “Hồi Xuân”, người ta luôn có “cảm giác” bất an và mất mát thứ gì đó. Chị đang bi quan hay đang dự báo những bất trắc mà nhiều người trong chúng ta đang tảng lờ? Ôi, xin lỗi bạn, nếu truyện của tôi khiế...

cổ thụ

Hình ảnh
ngàn năm ... ngàn lẻ một trăm năm ... đứng đó chẳng buồn đi đâu - hay chẳng thể đi đâu mỗi lần xuân lại bừng xanh lá thắm vòng đời mới tới cửa sinh - hay đã xoay mãi bao vòng tử sinh sinh tử ngàn năm ... A, ngàn năm! cứ đứng đó giữa biển dâu - hay núi rừng nguyên sinh tự cổ triền miên gió thổi mây bay nước chảy tiếng chuông ngân trăng tròn khuyết mặt trời lên xuống lá biếc lao xao tiếng trẻ con cười ngàn năm ...

Chọn lựa

Bạn tôi rủ đến một quán café mới mở. Nghe nói là quán do con gái của chị du học về đứng ra quản lý, rất có “phong cách”, tôi và đám bạn sốt sắng đi ủng hộ. Nhưng “mấy dì” hơi quê, nếu không là quá già, trong khung cảnh (thành thực mà nói) hơi giống một cái bar sinh viên ưa la cà ở một phố gần trường đại học nào đó bên Mỹ, được làm sang bằng trang trí nội thất hiện đại lai căn. Nhạc và ánh sáng được điều phối bằng vi tính, hơi rối mắt và ồn ào đối với tôi, nhưng có lẽ tạo được không gian ảo phù hợp với tâm tình của những người khách trẻ hơn. Ở Sài Gòn quán xá hàng họ mọc như nấm, đủ kiểu, và về phương diện “độc đáo” thì không ít, cái này tàn cái khác mọc lên, Một người quen vừa xây xong ngôi nhà mơ ước, bạn bè đến ăn tân gia tán vô “Hàng hiên này mà ngồi uống café thì tuyệt.” Chị bèn biến cái nhà mình thành quán café, thâm tâm muốn khoe nhà, nhưng ít lâu sau thì dẹp, vì khách ra vô làm … dơ nhà chị! Cô con gái bạn tôi, không rõ học cái gì trong 5 năm ở nước ngoài mà học xong thì khăng ...