Bài đăng

Trường giàu trường nghèo

Trường đại học Western Washington (WWU) khai giảng chậm hơn hệ thống trường tư ở các tiểu bang phía Nam nước Mỹ một tháng. Năm ngoái dạo này tôi đi dạo trong rừng sồi quanh đại học Davidson ở North Carolina thường thấy thấp thoáng trên băng ghế gỗ dưới tán cây đang đổi màu lá hay trên bãi cỏ êm như nhung các sinh viên đang đọc sách trong mọi tư thế, họ sắp nộp bài giữa khóa. Niên khóa ở Davidson chỉ có hai học kỳ, từ giữa tháng tám đến giữa tháng mười hai, và giữa tháng giêng đến giữa tháng năm. Nhưng WWU chia học kỳ theo mùa, thu, đông, xuân, mỗi khóa mười tuần. Tuần này, cuối tháng chín, bắt đầu khóa mùa thu của niên học mới, cái thành phố Bellingham nhỏ xíu bỗng tấp nập chộn rộn sinh viên cũ mới (và phụ huynh). Phố xá hàng quán cố phô bày vẻ độc đáo, các báo địa phương dầy phụ trương quảng cáo. Siêu thị Haggen được lợi thế ở gần trường, dụ dỗ khách hàng bằng cách cấp thẻ giảm giá 10% cho sinh viên, chiều thứ bảy tuần này mở tiệc thịt nướng, mỗi phần ăn chỉ giá hai đô la, gồm một bá...

Lên dốc

Da mặt tôi săn lai, hay đanh lại, không chắc từ nào chính xác. Cảm giác như da khô và co rúm khi luồng gió thổi như cào qua mặt tôi. Bậm môi, nghiến răng, rạp mình thấp xuống chút nữa, tôi gồng mình đạp xe lên dốc. Qua con dốc này sẽ thấy đời phơi phới: đừơng sẽ lài lài xuôi một lèo xuống sát mép nước, nước mênh mông của biển. Mấy người đồng hành đang vượt qua tôi, chắc nhờ xe đạp của họ tốt hơn. Người cuối cùng qua mặt tôi la lớn “Cố lên!”. Tôi không la nỗi, chỉ nghiến răng chịu đựng cơn gió ngược lạnh buốt và khô rang, dồn hết sức vô cẳng chân, lần lượt nhấn xuống bàn đạp trái rồi bàn đạp phải. Một vòng. Một vòng nữa. Ráng cho được một vòng. Một vòng thôi. Chiếc xe đạp càng lúc càng ương ngạnh như con ngựa cứng đầu, mình làm cách nào nó cũng cứ ỳ ra như ăn vạ. Nhưng tôi biết nó là vật vô tri, chỉ bị trọng lực tác động mà thôi, chứ không phải nó “muốn” hay “không muốn” kháng cự lại tôi. Còn tôi, để khẳng định mình là sinh vật có tri thức và có ý chí, có cả sức mạnh, tôi nhỗm mông khỏ...

Người nổi tiếng mi ni

Thế là hết những ngày nắng ấm. Theo dự báo thời tiết thì ngày hôm nay mưa, ngày mai mưa, ngày mốt cũng mưa. Mặt đất bắt đầu nhão ra, tôi mất hết hứng làm vườn. Mà cà chua với ớt vẫn còn xanh. Thôi kệ. Cũng vừa lúc quay lại với sách vỡ. Trời mưa nằm khoèo trong nhà đọc trong tiếng nhạc cũng sướng. Đang đọc bài “Tận cùng của cô tịch” ( The End of Solitude ) của William Deresiewicz. Tác giả sinh năm 1964, giáo sư của đại học Yale từ năm 1998 đến 2008, bài viết này được xuất bản trên The Chronicle năm 2009. Gần đây không rõ hành trạng tung tích ông ra sao. Một lời bình trên trang grademyprofessor.com cho là ông “cool and sexy”. Nhập đề, Deresiewicz viết: “Cái-tôi hiện thời muốn gì? Máy quay phim đã tạo ra một lớp văn hóa tiếng tăm, máy tính tạo ra một văn hóa kết nối. Khi hai kỷ thuật này hợp lại – băng truyền thông rộng mớm trang web thay thế văn bản bằng hình ảnh, các mạng xã hội trải mạng lưới kết nối lẫn nhau rộng hợn - hai lớp văn hóa cùng lộ ra một động lực chung. Tiếng tăm và kết n...

Nhảy!

Người dẫn đường đưa cả đám đến một chỗ. Ông dừng lại, bước sang một bên, đưa mắt nhìn khắp mọi người rồi bảo : Nhảy! Tôi chưng hửng nhìn phía trước, không thấy tường rào hay hầm hố gì cả. Tôi nhìn người hướng dẫn, đương nhiên tôi muốn hiểu đúng: ổng bảo nhảy tức là nhảy, hay chỉ là một kiểu đùa hay chơi chữ hay trắc nghiệm phản ứng / trí thông minh của tụi này. (“Tụi này” gồm một chục người của nhóm đi bộ qua núi có hướng dẫn.) Người hướng dẫn là nhân viên của lâm viên quốc gia. Hầu hết các đường mòn (trail) trong các lâm viên được coi là an toàn, có bản đồ, mạnh ai nấy đi, chẳng ai cần ai hướng dẫn. Nhưng nếu mình không phải người địa phương ngày ngày lững thững đi theo lối mòn, giáp một vòng quen thuộc để trở lại chỗ cũ, không cần khám phá gì hết; mà là người ở xa cả ngàn cây số tìm đến để xem cái thác nổi tiếng đep, cái hố sâu bí hiểm, cái cây một ngàn tuổi, phiến đá khổng lồ, góc rừng nhà thơ nọ đã sống nhiều năm trong một cái chòi… thì có người hướng dẫn và bạn đồng hành, chẳ...

ăn chơi đợt cuối

Hình ảnh
hội chợ nhà quê (country fair) là nơi vinh danh gia cầm lục súc. Con vịt này được gắn huy chương thiệt là lộng lẫy, một mình một chuồng, độc nhứt và vô địch. Gà thì quá nhiều, nhưng dĩ nhiên cũng có quán quân. em này đẹp mã mà lại không được giải gì hết buồn hiu chán ngán đàn bò cái cũng giơ mông chào khách lũ bò đực nằm khòeo heo cứ đủng đỉnh ăn no ngủ khò ấy là lũ heo thịt. Heo đẻ thì phải đẻ cho thiên hạ xem: những con dê cụ tỏ ra coi trọng sĩ diện em cừu non này thì có vẻ ý thức mình đang là model em gái miền quê ăn theo model cừu cũng được vinh danh trong hạng mục thú kiểng vật cưng có rùa rắn chị Hai này xâm mình biểu diễn màn hun rắn Thực vật cũng góp phần vẻ vang. Cà chua củ dền bầu bí mướp máy nông nghiệp quân đội chú Sam không bỏ lỡ cơ hội dụ dỗ người ta đi lính ông già bà cả cũng thừa cơ hội ăn chơi nhảy nhót đủ loại văn nghệ và vui chơi tàn cuộc là đại hạ giá

Hạnh phúc

Bạn bất ngờ gọi điện thoại nói là đang trên đường I-5, xe đang chạy gần đến chỗ tôi ở, nếu tôi rảnh thì bạn sẽ ghé vô thăm một chút. Bạn có việc tuy không gấp mà cũng bận, chỉ có một giờ dành cho tôi, vừa ăn trưa vừa trò chuyện. Chẳng kịp nấu nướng gì, tôi đưa bạn xuống phố. Ở đó có một cái quán vị trí rất đắc địa, ngồi trong quán nhìn ra có thể thấy đủ loại tài tử giai nhân và kỳ nhân quái kiệt của xứ này rễu qua. Quán bình dân, phục vụ “điểm tâm” từ sáng đến chiều, thực đơn gồm súp, bánh mì kẹp thịt / cá / trứng / rau cải, bánh ngọt, café và sôcôla sữa. Toàn bộ mặt tiền quán bằng kính, một cái bàn dài gắn liền cái “mặt tiền” đó chạy từ cửa đến tận vách ngang. Ngồi ở bàn đó là chiếm được vị trí ngon nhứt để vừa ăn uống vừa ngắm ông đi qua bà đi lại, hoặc đọc mấy tờ báo địa phương, hay tâm tình với bạn. Mùa hè quán bày thêm mấy bộ bàn ghế ra lề đường, tôi hay ngồi đó để nhớ Sài Gòn. Bạn đến nhằm ngày mưa gió sụt sùi, lại nhằm giờ quán đang đông khách, một đứa phải đứng sắp hàng để gọi ...

đi chùa, vô rừng, lên núi

Hình ảnh
Hình chụp đi chơi hỗm nay làm biếng chép vô máy, bữa nay bộ nhớ hết chỗ rồi, tính dành 5, 10 phút lưu hình lại, hóa ra tốn cả giờ, vì hình gợi nhớ cảnh nhớ người. Đi chùa thấy trên cao dựng bia tạc 28 điều lợi ích của người đi chùa cúng dường, chụp hình cái bia để làm tư liệu. Vô rừng coi hát nhớ Minh Ngọc, nhớ Ngọc kể từng dựng sân khấu giữa rừng Đắc Nông - không biết bây giờ Đắc Nông còn rừng không. Rừng ở đây còn nhiều cây lắm, lối mòn người đi như trẩy hội. Lên núi để kỷ niệm ngày cưới. Bữa đó trăng khuyết.