Nhớ nhà vườn
Nhà ngoại tôi ở xứ vườn miền Đông Nam bộ. Nhà cũ, mái ngói, vách ván, cột gỗ, nền đất, thấp và nhỏ, ẩn khuất giữa khu vườn rộng. Vườn thực ra cũng không rộng lắm, khoảng 4.000 thước vuông, nhỏ hơn diện tích một số nhà vườn ở Huế. Lần đầu tiên tôi thăm Huế là năm 1998, chưa nghe nói nhiều về văn hóa nhà vườn. Được người quen đón về nhà chơi, tôi đã thú vị chứ không ngạc nhiên khi thấy ở tận chốn kinh kỳ, người ta cũng có vườn quanh nhà và cách sống không khác mấy ở làng quê mình. Trước đó tôi đã đi thăm nhiều nơi dân cư khác ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, vườn chung quanh nhà gần như điều tất nhiên. Tôi không thắc mắc gì, “thì cùng một nước, cùng một nền văn hóa.” Với lại, nhà phải có vườn chứ. Chẳng qua ở chốn thị thành chật chội như Sài Gòn người ta mới phải sống chen chúc, nhà sát vách chung tường, lại chồng cái này lên cái kia. Sau này tôi đọc một số bài viết về nhà vườn Huế, cũng thú vị khi các tác giả viết về nhà vườn Huế ...