Bài đăng

Hình ảnh
  Ái luyến Truyện ngắn của Lý Lan   Tôi quen một người tình cờ trong một đợt sinh hoạt hè hay công tác hè lúc còn là sinh viên, khoảng 1976-1780. Giai đoạn đó trong đời tôi có thể tóm tắt trong một từ đói. Nhà bạn này gần cái chùa nhỏ, thường qua “ăn chùa”. Nên tôi nghe bạn rủ đi “ăn chùa” cũng ráng đạp xe theo, qua một cái đò, rồi đạp xe quanh co một hồi nữa. Bây giờ tôi không nhớ chính xác địa chỉ, chỉ nhớ chắc chắn có qua đò, vì lần đầu tiên đi đò, lóng ngóng với chiếc xe đạp, đứng ngồi gì cũng không yên, sợ tới chóng mặt ói mữa, người lái đò bực lắm. Chùa theo như tôi nhớ chỉ là một gian nhà nhỏ ngăn đôi, phiá trước có bàn thờ Phật ở giữa. Phiá sau hình như là chỗ ở của một ni sư, tôi không hề vào bên trong nên không biết như thế nào. Phía sau chuà có một gian nhà nhỏ hơn được che thêm mái thấp hai bên và phần nối với chùa cũng được che ...

2222

Hình ảnh
  (Truyện ngắn của Lý Lan)                                             Tôi vẫn loanh quanh ở quê ngoại, trong một ngôi nhà nhỏ chung quanh có chút cỏ cây. Bên kia mấy thước vườn xanh là những dãy nhà trọ và xóm mới của công nhân ngoài tỉnh, bệnh dịch hoành hành. Suốt mấy tháng không thể đi đâu, tôi viết qua ngày. Tôi chọn viết truyện khoa học giả tưởng để tha hồ tưởng tượng, đồng thời xác nhận ngay từ đầu chuyện là xạo. Chứ kiến thức khoa học của tôi chỉ đại khái là trái đất có trọng lực nên mọi vật rơi xuống theo chiều thẳng đứng, còn chiều của thời gian được qui ước đi tới theo hướng mũi tên nằm ngang. Nhân vật của tôi được cảnh báo là nàng có thể du hành thời gian, nhưng tấm vé chỉ có một chiều. Nàng có thể vượt hai trăm năm, đến thế giới tương lai, không bao giờ trở...

chờ bão

Hình ảnh
  Nhân lúc ngày được coi là còn sớm Con nhái thảnh thơi ngồi trên bờ giếng ngó trời xanh Cơn bão còn ở Philippines Con cắc ké nằm trên nhánh chùm ngây ngáp nghe tôi nói có người bữa hỗm hỏi thăm nó trầm ngâm nhìn mặt giếng biết chừng nào bão qua giờ này ngày vẫn còn là ngày mới lửng thửng bước chân qua lại khoảnh sân mảnh vườn đàn gà trống choai đang học gáy

qua sông

Hình ảnh
  Mưa xóa trắng bờ sông phà vừa ra Áo mưa ai kín mít nón che tùm hụp Dễ gì nhận ra nhau để mai sau nói Ngày xưa mình từng cùng qua sông Chiếc phà bồng bềnh ai chơi vơi vuốt mặt lai láng nhìn ngón chân ai bấm xuống sàn phà giữ cho bầu trời đừng chao đảo Giá mà phà trôi miết vào cõi mưa Hay bão nổi và dòng sông cuộn sóng Cho phà tan tành mộng tưởng tan theo Nhưng phà tới bến mưa dần dần tạnh Mang mang nước chảy về thăm thẳm Khoảnh khắc tương phùng tựa bóng mây Phà qua phà lại phà qua lại Mưa vẫn như hôm nào xóa trắng bờ

hồi phục

Hình ảnh
  Hôm nay mặt trời ngoi lên khỏi nóc nhà trọ trắng lóa Bông xoài rụng hết lá chuối te tua nhánh chùm ruột đeo dăm ba trái tôi đạp xe đi mua dừa xiêm, một miếng ba rọi và ba miếng sườn trái tim đập 133 nhịp một phút khi trở về nhà khiến máy đo kêu bip bip Nhưng bác sĩ nói vậy là tôi hồi phục rồi á Mừng ghê Bây giờ ra vườn hái rau rồi luộc ba rọi cuốn bánh tráng Vậy thôi chứ tôi đâu có tham vọng hay toan tính gì ghê gớm Giờ mỗi ngày còn tự xách giỏ đi chợ là thấy đời ô kê.  

tro than

Hình ảnh
  Buổi sáng khượi tro tàn tìm những lụn vụn của chiêm bao đêm qua Miếng than nguội có lẽ là đồ thật và tro bụi bốc lên cũng thật bếp lửa đầu hôm chập chờn bóng người ngâm hát ư a là huyễn ảo hay cũng thật như tro than ký ức Sợ sệt mơ hồ loãng tan theo mộng mị Đọng và đặc lại một nỗi buồn không thể tả Cảm giác lướng vướng như ghèn trên mi mắt được lau rửa Một gương mặt sạch chiêm bao cho một ngày mới Một thân thể lấp liếm bằng áo quần Một không gian cho những bước chân loanh quanh Cõi người ta đâu cần phải bao la

bầu trời có chim yến bay

Hình ảnh
  Bầy yến quần quần một vùng trời xám Chúng đang kháng cự tiếng gọi về chuồng? Hay tìm cách thoát khỏi bầu trời? Một bầu trời có chim yến bay Chúng quần quần mỗi chiều Vì đói sau một ngày cật lực kiếm ăn? Vì mệt sau một ngày bay rã cánh? Vì sợ sau một ngày là một ngày nữa Triền miên xây tổ tổ biến mất Miệt mài bay mãi vẫn trong bầu trời.

trong cơn sốt

Hình ảnh
  Những chiếc lá lãng mạn nương theo gió bay về phía mặt trời kết thúc trong một hốc kẹt. Cuộc dạo chơi ký ức lẩn lộn hiện thực không có bạn đồng hành Mùa đông như pha lê bàn chân dẫm qua những âm vang vô tận của tự do Giữa mặt đất bầu trời ánh sáng xuyên qua gân lá mục rửa rọi hình hài cổ thụ Thời gian vuốt ve nỗi quạnh hiu trong chộn rộn tưng bừng sự sống tưởng là bất tận Mặt đất còn nơi đâu chưa có đường bánh xe lăn qua cỏ đá một màu thăm thẳm Ôm lấy mềm mại thân tâm dòng nước không cuộn sóng chỉ sủi bọt rưng rưng Niềm tin là tia chớp nháng lên không thể bấu víu vào sấm vọng và im ắng của không gian rỗng. Bữa ăn trên bàn đá miếng cơm nắm trái ớt đỏ đánh thức cơn thèm khát phương đông Đỉnh đồi xa mờ nhạt cây phong cây tùng không múa hát điệu buồn trong dáng đứng bên khe. Bãi thạch thảo không nâng niu da gối đá cứng hơn đầu mây trắng đang vẽ tranh vân cẩu Đường về không còn xa những người chỉ đi vòng qua thiên đường làm dăm ba chuyện trần thế Nhặt nhạnh bóng vía hương xuân vớt vát...

nâng cốc thơ

Hình ảnh
  Người say trữ rượu Tôi trữ thơ cho những lúc như bây giờ Ngoài cửa sổ không trăng Buồng phổi thiếu không khí Rót vào cốc đêm lưng lưng cảm xúc Uống cạn một hơi lại rót thêm Những thương nhớ buồn vui ... từng chưng cất Đóng chai hàn kín để sống tỉnh qua ngày Tôi cần ô xy và ánh trăng Thơ không thiết yếu hay khẩn cấp Thơ là men của thất tình lục dục Nâng cốc thơ này tìm tri âm

bên kia núi

Hình ảnh
  Tôi nằm đây mộng về bên ấy, bên kia núi. Cánh chim chờn vờn trong ánh hoàng hôn Mây sa xuống thung lũng ngàn cành cây không đỡ nổi Tôi nhớ tiếng ù ù gió thổi trên đèo. Từng nghĩ đến một căn nhà treo trên thung lũng Bọn cắp ước mơ đã giăng dây cáp mắc những chiếc lồng cho du khách dòm vào chiêm bao của tôi chụp hình đăng lên mạng Đột nhiên tôi nghèo đi, có bữa không vét nổi một đồng mơ Đành tha phương cầu mộng Trái tim tổn thương quá nhiều vì hiện thực, vì sự phũ phàng và dửng dưng Tôi muốn tìm nơi chữa lành phiền muộn Một khe cạn giữa mùa mưa khúc nhạc âm trong vách núi Một phiến đá rêu khô nhạt màu để gối đầu Bên kia núi có bếp nhà ai còn ấm lửa Cho một người khánh tận giấc mơ đến ăn mày?

Đất

Hình ảnh
Cây đã mọc đủ lâu để hiểu đất Nơi rễ mình ăn sâu không phải Đất của riêng mình Đất còn là nhà của giun dế ấu trùng nhộng sên rắn rít cóc nhái và vô số sinh vật khác vô danh vô hình Cơn lốc xoáy Quật cây ngã xuống rồi biến đi như chẳng có gì đáng nói Nơi gốc cây đã bật lên sinh vật các loại tản cư tán loạn Trơ ra một hố đất trống không Nước mưa nhỏ nhẹ chảy vào đọng lại Tôi chỉ có thể làm một điều là nâng cây đứng dậy Cây đã mọc đủ lâu để hiểu đất sẽ ôm lại rễ cây truyền cho sinh lực Cây đã trải qua đủ giông tố để hiểu đất luôn nhận lại dù lá mục hột giống hay những rễ thương tích già nua.   

ký ức

Hình ảnh
  Hồn nhiên trong hạnh phúc vô ưu vô tư là lũ trẻ con chạy vòng vòng chơi nhân lúc đường xá vắng dần quen mặt bạn bè thầy cô trên màn hình nhỏ trong lòng tay một năm hai năm bất thường trở nên bình thường trẻ con đằng nào cũng sẽ lớn. Những sinh vật không phải chuột bầy nhớn nhác   chạy trên đường dồn lại sắp hàng xét nghiệm may thì âm tính được vô nhà máy cặm cụi theo dây chuyền làm tăng ca mỗi ngày mà cầm tờ giải trình lương bị trừ sáu bảy mục cũng đành chịu chứ biết làm sao. Cuộc sống hên xui đâu phải muốn là được Thiếu gì người ngon ơ bỗng dưng mắc bệnh cái chết không ngờ mình chết khi thấy người khác vẫn sống nhăn đâu ngờ trong bệnh có thiếu ăn có đau buồn cô lẻ đâu biết kiếp người yếu thế là thua.   Diễn biến hôm qua sẽ có người cố quên sẽ có người cố nhớ nhưng ký ức không phải là quên hay nhớ những mảnh vụn sót lại được lắp ráp có chủ đích theo chủ đề và bằng giọng của kẻ được ưu tiên thời nào kể cả thì tương lai cũng vậy. (tra...

Định nghĩa

Hình ảnh
    “Với người Mỹ, chí ít cũng thế hệ chúng tôi Việt Nam là chiến tranh và chiến tranh là một đề tài Người mỹ quan tâm.”   “Sơn ca là một con chim nhỏ hót khi xuân về Không phải con chim này nó là se sẻ Phượng hoàng cũng là chim Nhưng không có thực”   “Sợ, là đại dương Không phải lớn hay sâu là vấn đề Nó bí ẩn nó ám ảnh nó không thể nào biến mất Nó khiến con tàu là con tàu.”   “Trái dầu bay là hạt giống có cánh Của loài cây cao thẳng vươn lên tầng đỉnh của rừng Trái dầu bay bay trong thành phố dọc những con đường Lãng mạn và gợi hứng cho thơ nhạc họa Nó không bao giờ nảy mầm trên mặt đường nhựa”   Trong ngôi đền văn chương tôi lột trần tôi tự hiến tế bản thân Này da này lông xương thịt máu mỡ ngoại trừ Đám vi sinh vật cộng sinh hay ký sinh không phải của tôi Bộ não và hệ thần kinh trái tim và buồng trứng Đã cầm .

bản năng sinh tồn

Hình ảnh
  Cuộc sống bây giờ đơn giản. Sáng mở mắt ra thấy mình còn nằm trên chiếc giường của mình là tự thấy hạnh phúc. Thấy còn có điện bèn đi bơm nước, nấu nồi cơm bự, hâm nồi kho, hái rau, nấu canh. Ăn no một bữa cơm canh nóng, còn để lại cho trưa và chiều, hễ còn điện thì hâm lại, không thì ăn nguội cho qua bữa. Xong, mở máy tính. Còn nối được internet thì viết mail ngay cho chồng yên tâm, rồi coi tin này nọ. Bữa nay các trang truyền thông chính thống tràn ngập hình ảnh lính tráng, dù muốn dù không cũng phải ghi nhận màu sắc chiến tranh trùm lên các vùng phân chia đỏ cam vàng. Hôm nay là ngày thứ hai Chòm Sao khóa chặt đông cứng. Sau khi múa may, gọi là tập thể dục, mình mở trang word và ngồi nhìn nó. Bi kịch của đời mình là không có đức tin. Hồi nhỏ mình đã lộ tánh bẩm sinh là gạt bỏ mọi điều răn. Lớn lên bị đòn đời đau quá thì có biết sợ, bắt đầu tìm kiếm lối thoát khỏi “trò đời” hay “bàn tay con tạo”. Những lúc nhập định, tâm thần khao khát một hiển linh để có đức tin. Tiếc th...

Loa phường

Hình ảnh
  Ngày thứ nhứt Chòm Sao "khóa chặt, đông cứng". Làm thơ cách mạng để tự lên dây cót tinh thần. Hôm nay ngày trống trơn. Tay chân quơ chỏng gọng Nhạc loa phường hai bận Sáng chiều rậm rựt vang: Sẽ có nhiều vắc xin Ai ai cũng được chích Quân + dân đại thắng dịch Việt Nam ơi! Hà Nội ơi Tiến về Sài Gòn Trận chiến này cuối cùng! ghi chú ảnh:  chụp mặt đường trong khi chờ shipper. Dù chàng không thể đến . Cứ coi như lời được tấm hình đầy ẩn dụ! 

sức khỏe tâm thần

Hình ảnh
  Sau khi đọc tin buổi chiều, ngày 20/8/2021 Bình Dương dẫn đầu cả nước về số ca nhiễm trong ngày, tính theo tỷ lệ dân số cũng đứng đầu cả nước luôn, chị em mình lên giường, giăng mùng xong thì em học trò cũ gọi. Nay nó là bác sĩ đã về hưu mà trận này cũng phải tham gia chống dịch. Vài ba tuần nó gọi để hỏi thăm sức khỏe chị em mình, dặn dò vài ba điều như: Hàng hóa mua về hay shipper giao phải trút ra hết, cuộn ngược bao bì bỏ thùng rác rồi rửa tay với xà bông, tắm gội sạch sẽ, khò nước muối hay listerine vì virus trú trong họng hầu trong 5 ngày đầu sau khi xâm nhập. Mọi khi thầy trò nói chuyện ngắn gọn vì mình biết nó rất bận. Nhưng hồi hôm mắc gì mình nói với nó đủ thứ chuyện, cả tiếng đồng hồ, chuyện từ thời nó còn là học trò trường huyện ngày xưa tới chuyện tổ dân phố bây giờ. Nó nghe mình nói tới đâu cười khà khà tới đó. Chắc nó đầy mình kinh nghiệm với những bệnh nhân bị stressed. Nói xong mình ngủ một giấc tới sáng. Thức dậy ngồi yên nhìn bầu trời ửng hồng từ từ sau ngọn xo...