trong cơn sốt
Những chiếc lá lãng mạn nương theo gió bay về phía mặt trời kết thúc trong một hốc kẹt. Cuộc dạo chơi ký ức lẩn lộn hiện thực không có bạn đồng hành Mùa đông như pha lê bàn chân dẫm qua những âm vang vô tận của tự do Giữa mặt đất bầu trời ánh sáng xuyên qua gân lá mục rửa rọi hình hài cổ thụ Thời gian vuốt ve nỗi quạnh hiu trong chộn rộn tưng bừng sự sống tưởng là bất tận Mặt đất còn nơi đâu chưa có đường bánh xe lăn qua cỏ đá một màu thăm thẳm Ôm lấy mềm mại thân tâm dòng nước không cuộn sóng chỉ sủi bọt rưng rưng Niềm tin là tia chớp nháng lên không thể bấu víu vào sấm vọng và im ắng của không gian rỗng. Bữa ăn trên bàn đá miếng cơm nắm trái ớt đỏ đánh thức cơn thèm khát phương đông Đỉnh đồi xa mờ nhạt cây phong cây tùng không múa hát điệu buồn trong dáng đứng bên khe. Bãi thạch thảo không nâng niu da gối đá cứng hơn đầu mây trắng đang vẽ tranh vân cẩu Đường về không còn xa những người chỉ đi vòng qua thiên đường làm dăm ba chuyện trần thế Nhặt nhạnh bóng vía hương xuân vớt vát...