Bài đăng

trong cơn sốt

Hình ảnh
  Những chiếc lá lãng mạn nương theo gió bay về phía mặt trời kết thúc trong một hốc kẹt. Cuộc dạo chơi ký ức lẩn lộn hiện thực không có bạn đồng hành Mùa đông như pha lê bàn chân dẫm qua những âm vang vô tận của tự do Giữa mặt đất bầu trời ánh sáng xuyên qua gân lá mục rửa rọi hình hài cổ thụ Thời gian vuốt ve nỗi quạnh hiu trong chộn rộn tưng bừng sự sống tưởng là bất tận Mặt đất còn nơi đâu chưa có đường bánh xe lăn qua cỏ đá một màu thăm thẳm Ôm lấy mềm mại thân tâm dòng nước không cuộn sóng chỉ sủi bọt rưng rưng Niềm tin là tia chớp nháng lên không thể bấu víu vào sấm vọng và im ắng của không gian rỗng. Bữa ăn trên bàn đá miếng cơm nắm trái ớt đỏ đánh thức cơn thèm khát phương đông Đỉnh đồi xa mờ nhạt cây phong cây tùng không múa hát điệu buồn trong dáng đứng bên khe. Bãi thạch thảo không nâng niu da gối đá cứng hơn đầu mây trắng đang vẽ tranh vân cẩu Đường về không còn xa những người chỉ đi vòng qua thiên đường làm dăm ba chuyện trần thế Nhặt nhạnh bóng vía hương xuân vớt vát...

nâng cốc thơ

Hình ảnh
  Người say trữ rượu Tôi trữ thơ cho những lúc như bây giờ Ngoài cửa sổ không trăng Buồng phổi thiếu không khí Rót vào cốc đêm lưng lưng cảm xúc Uống cạn một hơi lại rót thêm Những thương nhớ buồn vui ... từng chưng cất Đóng chai hàn kín để sống tỉnh qua ngày Tôi cần ô xy và ánh trăng Thơ không thiết yếu hay khẩn cấp Thơ là men của thất tình lục dục Nâng cốc thơ này tìm tri âm

bên kia núi

Hình ảnh
  Tôi nằm đây mộng về bên ấy, bên kia núi. Cánh chim chờn vờn trong ánh hoàng hôn Mây sa xuống thung lũng ngàn cành cây không đỡ nổi Tôi nhớ tiếng ù ù gió thổi trên đèo. Từng nghĩ đến một căn nhà treo trên thung lũng Bọn cắp ước mơ đã giăng dây cáp mắc những chiếc lồng cho du khách dòm vào chiêm bao của tôi chụp hình đăng lên mạng Đột nhiên tôi nghèo đi, có bữa không vét nổi một đồng mơ Đành tha phương cầu mộng Trái tim tổn thương quá nhiều vì hiện thực, vì sự phũ phàng và dửng dưng Tôi muốn tìm nơi chữa lành phiền muộn Một khe cạn giữa mùa mưa khúc nhạc âm trong vách núi Một phiến đá rêu khô nhạt màu để gối đầu Bên kia núi có bếp nhà ai còn ấm lửa Cho một người khánh tận giấc mơ đến ăn mày?

Đất

Hình ảnh
Cây đã mọc đủ lâu để hiểu đất Nơi rễ mình ăn sâu không phải Đất của riêng mình Đất còn là nhà của giun dế ấu trùng nhộng sên rắn rít cóc nhái và vô số sinh vật khác vô danh vô hình Cơn lốc xoáy Quật cây ngã xuống rồi biến đi như chẳng có gì đáng nói Nơi gốc cây đã bật lên sinh vật các loại tản cư tán loạn Trơ ra một hố đất trống không Nước mưa nhỏ nhẹ chảy vào đọng lại Tôi chỉ có thể làm một điều là nâng cây đứng dậy Cây đã mọc đủ lâu để hiểu đất sẽ ôm lại rễ cây truyền cho sinh lực Cây đã trải qua đủ giông tố để hiểu đất luôn nhận lại dù lá mục hột giống hay những rễ thương tích già nua.   

ký ức

Hình ảnh
  Hồn nhiên trong hạnh phúc vô ưu vô tư là lũ trẻ con chạy vòng vòng chơi nhân lúc đường xá vắng dần quen mặt bạn bè thầy cô trên màn hình nhỏ trong lòng tay một năm hai năm bất thường trở nên bình thường trẻ con đằng nào cũng sẽ lớn. Những sinh vật không phải chuột bầy nhớn nhác   chạy trên đường dồn lại sắp hàng xét nghiệm may thì âm tính được vô nhà máy cặm cụi theo dây chuyền làm tăng ca mỗi ngày mà cầm tờ giải trình lương bị trừ sáu bảy mục cũng đành chịu chứ biết làm sao. Cuộc sống hên xui đâu phải muốn là được Thiếu gì người ngon ơ bỗng dưng mắc bệnh cái chết không ngờ mình chết khi thấy người khác vẫn sống nhăn đâu ngờ trong bệnh có thiếu ăn có đau buồn cô lẻ đâu biết kiếp người yếu thế là thua.   Diễn biến hôm qua sẽ có người cố quên sẽ có người cố nhớ nhưng ký ức không phải là quên hay nhớ những mảnh vụn sót lại được lắp ráp có chủ đích theo chủ đề và bằng giọng của kẻ được ưu tiên thời nào kể cả thì tương lai cũng vậy. (tra...

Định nghĩa

Hình ảnh
    “Với người Mỹ, chí ít cũng thế hệ chúng tôi Việt Nam là chiến tranh và chiến tranh là một đề tài Người mỹ quan tâm.”   “Sơn ca là một con chim nhỏ hót khi xuân về Không phải con chim này nó là se sẻ Phượng hoàng cũng là chim Nhưng không có thực”   “Sợ, là đại dương Không phải lớn hay sâu là vấn đề Nó bí ẩn nó ám ảnh nó không thể nào biến mất Nó khiến con tàu là con tàu.”   “Trái dầu bay là hạt giống có cánh Của loài cây cao thẳng vươn lên tầng đỉnh của rừng Trái dầu bay bay trong thành phố dọc những con đường Lãng mạn và gợi hứng cho thơ nhạc họa Nó không bao giờ nảy mầm trên mặt đường nhựa”   Trong ngôi đền văn chương tôi lột trần tôi tự hiến tế bản thân Này da này lông xương thịt máu mỡ ngoại trừ Đám vi sinh vật cộng sinh hay ký sinh không phải của tôi Bộ não và hệ thần kinh trái tim và buồng trứng Đã cầm .

bản năng sinh tồn

Hình ảnh
  Cuộc sống bây giờ đơn giản. Sáng mở mắt ra thấy mình còn nằm trên chiếc giường của mình là tự thấy hạnh phúc. Thấy còn có điện bèn đi bơm nước, nấu nồi cơm bự, hâm nồi kho, hái rau, nấu canh. Ăn no một bữa cơm canh nóng, còn để lại cho trưa và chiều, hễ còn điện thì hâm lại, không thì ăn nguội cho qua bữa. Xong, mở máy tính. Còn nối được internet thì viết mail ngay cho chồng yên tâm, rồi coi tin này nọ. Bữa nay các trang truyền thông chính thống tràn ngập hình ảnh lính tráng, dù muốn dù không cũng phải ghi nhận màu sắc chiến tranh trùm lên các vùng phân chia đỏ cam vàng. Hôm nay là ngày thứ hai Chòm Sao khóa chặt đông cứng. Sau khi múa may, gọi là tập thể dục, mình mở trang word và ngồi nhìn nó. Bi kịch của đời mình là không có đức tin. Hồi nhỏ mình đã lộ tánh bẩm sinh là gạt bỏ mọi điều răn. Lớn lên bị đòn đời đau quá thì có biết sợ, bắt đầu tìm kiếm lối thoát khỏi “trò đời” hay “bàn tay con tạo”. Những lúc nhập định, tâm thần khao khát một hiển linh để có đức tin. Tiếc th...