Bài đăng

chậm còn hơn không

Hình ảnh
Đứa cháu đi học về nói nhà trường kêu mỗi học sinh đóng 3.000 đồng tiền cứu trợ đồng bào bị rét. Nó bình luận: hồi đang bị rét ai cũng tội nghiệp mà không ai biểu cứu, bây giờ nóng như điên thì lại kêu cứu rét. Thôi thì chậm còn hơn không. Hồi tuần trước, đi ngang trụ sở hội chữ thập đỏ, thấy mấy em học sinh đứng lạc quyên. Bây giờ dán lên cũng là chậm. Nhưng dù chậm cũng nên biểu dương.

quảng cáo tiếp

tiểu thuyết đàn bà có ái tình một tý, dục tình một tý, cao siêu một tý, tục tĩu một tý, sướt mướt một tý , có cả một tý bạo lực nữa. Thí dụ: ... Hôm đó trời mưa như dự báo. Tiếng sấm nổ vang rền không khác tiếng bom đạn nổ. Khẩu súng trong tay ướt nhơm nhớp dù Thoa không mắc mưa. Chị biết mình chỉ đứng sau cánh cửa chừng năm phút, nhưng mỗi giây trôi qua dài khủng khiếp. Chân chị càng lúc càng mỏi nhừ, chực sụm xúông. Tim chị đập càng lúc càng loạn. Trời mưa mà chị cảm thấy nóng hầm hập, mồ hôi tuôn đầm đìa. Cánh cửa mở ra. Một người đi vào. Đi thẳng tới đúng ba bước. Đứng lại. Không hề quay lại. Trời mưa, người đó chẳng những đội nón lá tùm hụp mà còn khoác một tấm pông sô lùng thùng nhễu nước long tong. Không nhìn rõ mặt hay vóc dáng, nhưng Thoa nghĩ ngay đây là một người đàn bà. Ba mươi mấy năm nay Thoa thỉnh thoảng vẫn tự hỏi người đó có phải là đàn bà không. Tại sao trong tích tắc đó chị nghĩ đó là một người đàn bà? Khi người đó cẩn thận bước đúng ba bước ngang qua mặt Thoa rồi ...

vườn treo

Hình ảnh
Nhà mình gần Xóm Cải, buổi sáng thường đi loanh quanh chơi ở đó, vì xóm chung cư này vẫn còn cái không khí "xóm" trong sinh hoạt. Nhớ có lần mình dẫn một người bạn đi thăm Xóm Cải, bạn kêu: Đúng là Tàu, chung cư mới cất khang trang mà coi vẫn nhếch nhác sao ấy. Mình không giận bạn, nhưng cái bạn thấy "nhếch nhác" đó chính là cái khiến mình nhớ mình thương mình khao khát trở về Chợ Lớn này. Chợ Lớn khác tất cả những phố Tàu ở Paris , New York, Portland, San Francisco mà mình từng qua ở nhiều thứ, mà thứ nhứt là Chợ Lớn có rất nhiều vườn treo. Đi trong bất cứ khu phố nào của Chợ Lớn mà ngóc đầu nhìn lên là thế nào cũng gặp cây cỏ gì đó đang nở hoa trong hoàn cảnh / môi trường sống hết sức ngặt nghèo. Thường thì người ta trồng cây kiểng. Trước đây mình cũng trồng cây kiểng, như huệ đất, tre trúc, trầu ông, cây quan âm, cây phát tài... Nhưng bây giờ hưởng ứng phong trào đang phát động bên ... Mỹ: trồng kiểng ...ăn được, mình bèn lập vườn treo trồng cải. Đây là cái vườ...

quảng cáo

Trích đoạn này để quảng cáo cuốn tiểu thuyết đàn bà ... Ted lại lật ngược thế cờ. Anh vói tay kéo cái hộc của bàn để đèn ngủ , lấy một cái bao cao su. Không Bé giữ tay anh lại: “Khỏi cần, anh.” “Em gần ngày có kinh hả?” “Em múôn có con.” Ted khựng lại. “Em nói gì?” “Em nghĩ tụi mình có con được rồi. Em cũng đã ba mươi tuổi.” “Nhưng anh chưa học xong, nhà xe còn nợ, em làm hai việc, thì giờ đâu mà con cái?” “Má sắp qua…” Ted nổi điên. “Má qua ở chung là đủ để xáo trộn cuộc sống của anh rồi, nếu thêm con cái nữa thì anh còn là cái gì? Anh cần tập trung ít nhứt một hai năm để viết cho xong luận án. Anh đã quá chậm trễ vì bỏ mất hai năm lo cho em. Em hứa em học xong đi làm sẽ giúp anh chuyên tâm làm luận án. Nhưng rồi em lo bảo lãnh má qua. Bây giờ lại đòi có con!” “Em chỉ muốn…” “Em muốn nhiều quá!” Ted rút ra dù Không Bé cố ôm ghì anh lại. Anh gạt mạnh Không Bé ra, nhảy khỏi giường. “Ted!” Không Bé kêu lên nghẹn ngào. Ted đứng lại ở ngưỡng cửa buồng tắm hét: “Cô lợi dụng tôi! Cô lừa tô...

bìa tiểu thuyết đàn bà

Hình ảnh
Vừa nhận được hình bìa cuốn sách mới: Sách sẽ ra vào giữa tháng 3, nhà xuất bản văn Nghệ sẽ có buổi ra mắt sách trong hội chợ Sách ở thành phố để tác giả giao lưu với bạn đọc. Dự kiến vào 7 giờ tối thứ Năm 13.03.2008. Phần chữ in li ti ở bìa sau là một đoạn trích trong cuốn sách: Quyển sách Thoa đang viết là một nỗ lực nữa, một tham vọng khác, một trải nghiệm mới, một thách thức đồng thời một trắc nghiệm bản thân. Chị biết mình chưa đi tới nơi, và cái hành trình mà chị vạch ra từ đầu sẽ thay đổi theo mỗi chặng đường chị qua. Đêm đêm ngồi đối diện màn hình máy tính, Thoa nhìn những dòng chữ hiện ra rồi biến mất rồi hiện ra, những dòng chữ thay đổi vị trí các từ và mẫu tự trong mỗi câu, có khi chị nghi ngờ những dòng chữ chị viết ra có tồn tại hay không, nhưng chị không một mảy may nghi ngờ điều chị đang viết có đáng viết ra chăng. Viết ra như thế nào mới là vấn đề, chứ điều gì , bất cứ điều gì, dù trong hiện thực hay trong trí tưởng tượng, Thoa tin là đều đáng viết ra, nếu không nói là...

những nhà cách mạng lão thành của Việt Nam

Tạm dịch tựa bài báo của Tom Hayden trên The Nation, The Old Revolutionaries of Vietnam. Bài này mới đăng lên là có người gởi ngay link đến cho mình. Đọc xong mình nói chuyện với vài người bạn về vài chi tiết mình nghĩ các bạn ấy quan tâm. Bạn bảo mình dịch dùm cả bài. Trời ơi, bài dài, mắc công xin phép xin tắc tác giả. Mình tóm tắt từng đoạn: Nghị sĩ Mỹ Tom Hayden là một chính khách chuyên nghiệp, khởi bước đường công danh từ phong trào chống chiến tranh hồi thập niên sáu mươi thế kỷ trước. Trước 1975 ông đã đến miền Bắc VN 4 lần. Vào dịp Giáng Sinh 2007 ông đã đưa vợ con cùng sang VN lần đầu tiên kể từ sau khi chiến tranh chấm dứt, vì muốn nhìn lại đất nước này một lần nữa, để hiểu những bài học lâu dài, và để gặp lại những người ông đã quen biết trong thời chiến mà ông cho là "những cái cầu ngoại giao quan trọng nối liền hai đất nước trong thời hậu chiến"; một trong những người đó là nhà thơ, nhạc sĩ, thông dịch viên Do Xuan Oanh, cha của Chau Do, viên chức đang làm vi...

thầy Hoàng Như Mai

Hình ảnh
Trong buổi thảo luận về giảng văn ở ĐHKHXH&NV, thầy Hoàng Như Mai kể chuyện nửa thế kỷ trước, thầy và các trí thức cùng lứa, hầu hết là giáo viên trung học, "được gọi" lên dạy đại học và được giao nhiệm vụ soạn chương trình giảng văn (từ A đến Z trên nền con số 0) Thầy nói việc đó quá sức mình, nhưng mỗi người phải tự vươn mình lên "cho đất nước lớn lên", và thầy đã nghĩ ra mười bài văn học đương đại đưa vào chương trình. Thầy nói "mười bài ấy trụ được trên giảng đường khá lâu, đến nay hình như vẫn còn, và như vậy là quá lâu, cần phải thay đổi đi chứ." Mình chưa được học trong lớp với thầy Hoàng Như Mai, chỉ có may mắn thỉnh thoảng tiếp xúc thầy trong hai ba chục năm qua, thưở thầy còn "trẻ", khoảng sáu bảy chục tuổi. Nay thầy đang tuổi chín mươi, dáng người vẫn thẳng, đi đứng vững vàng, ngồi chủ toạ buổi hội thảo suốt 4 tiếng đồng hồ không tỏ dấu hiệu mệt mỏi, và không cần ra khỏi phòng hội thảo lần nào. Điều đáng nể là thầy ngồi đó theo dõi...