Chuyện bí mật giữa tôi và Thằn Lằn Đen
(...) - Ò ó o o … Tiếng Gà Trống gáy xa xa… A! Gần sáng rồi ư ? Hoàng Tử Cóc đứng dậy, cởi tấm áo choàng tía. Chàng gấp nó lại cẩn thận gởi vào tủ sách của tôi, để trở lại hình dạng con cóc lầm lũi ra đồng bắt sâu bọ. Thằn Lằn Đen nuối tiếc níu góc áo choàng Hoàng Tử: - Đừng hóa thành cóc ! Tôi muốn Hoàng Tử đẹp mãi như vầy. Hoàng Tử Cóc mỉm cười: - Còn có nhiều việc khác phải làm. Tôi không thể suốt ngày mặc áo choàng tía đi rong rễu nói chuyện tào lao. Thằn Lằn Đen tiu nghỉu. (...) Thằn Lằn Đen chỉ có những câu chuyện để kể cho bạn Cóc nghe trong buổi gặp gỡ sau bao năm xa cách. Thế mà Cóc lại bảo là chuyện tào lao ! Tôi bí mật ra hiệu cho Hoàng Tử Cóc. Chàng cũng biết mình lỡ lời, muốn khoác lại tấm áo choàng tía mà ở lại chơi với Thằn Lằn Đen thêm chút nữa. - Ò . .. ó… o… o... Cái anh Gà Trống quỉ quái này ! Cứ gáy lên giục giã làm Hoàng Tử sốt ruột ngồi không yên. Thấy Hoàng Tử nhấp nhổm mà tội nghiệp. Không chừng lát nữa vội quá lại quên mất đuôi như Thỏ ngày xưa ! Tôi bèn g...